Cao Bằng - Một chút xàm xí

#cao bằng #cao bằng
Ngày lễ có đi đâu không đấy? Tôi có về quê vài ngày và sau đó quyết định vít tay ga vi vu Cao Bằng. Sẽ là một chuyến đi phượt thứ hai sau chuyến đi Phượt Hà Giang ê mông năm ngoái. Cũng có nhiều háo hức và mong chờ.
Mục lục bài viết
Ngày bắt đầu: 29/04/2019 Số ngày: 4 Tổng chi phí: 1,500,000đ

Tóm tắt lịch trình:

Ngày lễ có đi đâu không đấy? Tôi có về quê vài ngày và sau đó quyết định vít tay ga vi vu Cao Bằng. Sẽ là một chuyến đi phượt thứ hai sau chuyến đi Phượt Hà Giang ê mông năm ngoái. Cũng có nhiều háo hức và mong chờ.
Ngày thứ nhất…
Sáng hôm bon bánh xe, thời tiết có vẻ ủng hộ lòng người, nắng ấm đều đều nhưng không gắt, không oi. Nhưng niềm vui tận hưởng không được bao lâu, lên Cao Bằng vất vả nhầm thú vị hơn cả đi lấy chân kinh, trời hết mưa lại nắng. Đấy thực ra không phải chúng tôi đi lâu mà phần nhiều thời gian chỉ để mặc áo mưa và cởi áo mưa.
Theo lịch trình, chúng tôi dừng chân tại Hồ Ba Bể - cái hồ ngày xưa được học về sự tích của nó ý. Đến thấy cũng đẹp và rộng phết. Cây cối, núi non bao quanh trùng điệp. Một con ‘du thuyền’ chở 6 ‘thiên thần’, chúng tôi nhanh chóng cảm nhận được những cơn gió mát phê lòi, phong cảnh hữu tình nên thơ, nước hồ xanh lam trông đẹp mắt. Gớm đi như này mà có gấu chó đi cùng nữa thì khỏi bàn, rô men tích ngoài sức tưởng tượng. Nào nào, đứng ra mui thuyền chụp ảnh đi nào, mấy khi được dịp bơi ra bể. Thế là váy vóc lụa là, tóc tai cứ bay lồng lộng trong gió và trong cả những tấm hình bắt mắt nữa. Thực ra hồ Ba Bể còn nhiều chỗ phải đi lắm, nhưng vì nghèo, chúng tôi đi có 3 nơi là thác Đầu Đẳng, ao Tiên và đền gì quên tên rồi vì đền đó chúng tôi chỉ đi qua chứ không lên. Đi thác Đầu Đẳng cũng được, có khung chụp ảnh với thác bé xíu, muốn chụp phải xếp hàng. Xuống được thác nghĩ mình giảm được vài ký rồi, lên đến nơi được mới chú bán nước mía mời ngọt sớt, sợ chú buồn, thôi làm và ly rồi đi tiếp. Mỡ chưa kịp ra đã thu ra rồi.
Sau khi đi Thác Đầu Đẳng, chúng tôi háo hức đến ao Tiên. Woww công nhân tên là Ao Tiên, thấy Tiên thật, lên ảnh cứ phải lung linh chứ nhìn ngoài đời không khác gì cái ao làng. Thất vọng ghê gớm. Không chụp được cái gì ra hồn, thôi lượn nhanh cho nước nó trong.
Rồi đến đoạn đền, ừ thì chúng tôi không vào nên không kể nữa nhé.
Vèo phát đốt mịa hết 600k ‘du thuyền’ hạng sang, chúng tôi tiếp tục nổ máy phóng lên thành phố Cao Bằng. Vì ham vui nghịch nước hồ Ba Bể, chúng tôi di chuyển lên thành phố thì trời đã tối rồi. Chúng tôi vượt đèo bằng cách xuyên vào màn đêm rừng núi. Đến thành phố tưởng được ngủ ngon lành 1 giấc, ai ngờ chúng tôi phải đối mặt thêm một thử thách nữa là cháy cmnr phòng rồi. Tôi xác định tối nay ngủ ngoài đường rồi nhưng may thay chúng tôi đã tìm được phòng nhưng phải chả chi phí khá cao. Chết chửa, ai bảo đi vào ngày lễ làm gì!
Vì quá mệt, tôi ngủ không biết trời đất ra sao, kệ mịa đời, thế nào mai tính tiếp.
Một đêm trôi qua bình lặng, mà tôi chỉ cần thế thôi, cần quái gì nhiều.
Ngày thứ 2…
Sáng hôm sau, xúc miệng bằng món bánh tráng thịt chan - thấy bảo là đặc sản Cao Bằng. Tôi đếch thích ăn bánh cuốn nên thấy nó ngon bình thường. Cơ bản lúc sáng đói quá, làm cốc mỳ tôm rồi nên ăn bánh cuốn không còn hấp dẫn nữa. Tiên sư =))
Rồi, sau màn ăn sáng thịnh soạn, chúng tôi đến hang Pác Bó, cũng xa xôi, dự là 2 tiếng lượn lờ cơ. Lên đến nơi, thấy tuyệt vời phết. Làm ngay quả vé combo xe điện và bảo hiểm hết nửa lít, tôi cứ rung đùi ngồi xe điện và hóng núi non thôi. Mà công nhận nước ở đây trong kinh khủng, nhìn được shit của cá luôn, thề trong thật. Cứ đi theo mấy chú xế xe điện thôi, đến suối Lenin, núi Cacmac rồi vào hang Bác Hồ từng nghiên cứu, soạn thảo con đường cứu nước. Thấy lên Pác Bó dịp lễ này ý nghĩa v~ ra. Mà phê nhất là khúc rửa mặt và rửa chân bằng nước suối, nước đã sạch lại còn mát, nên người ta hay vứt bia, vứt hoa quả xuống suối để ngâm, tý nữa vớt lên ăn mát lạnh như để trong tủ lạnh ý. Mà nhìn cái suối thế này thôi, đầy góc sống ảo ngất ngây. Ưng nhất cái này rồi còn gì. Đi thì tầm tiếng là cùng nhưng lâu là cái khúc chụp ảnh này nè. Ở Pác Bó đến trưa nắng gắt le lói, thôi xem nốt có gì không thì lại về cho lành. Về nhà làm bữa cơm trưa nóng hổi, làm giấc đến chiều mình lên đồi thông. Chiều đến, lên được cái đồi thông mới khai ‘quật’, cũng không có gì mấy, chỉ thấy toàn thông =)). Thôi đi về ăn tối cái nhỉ, đi phượt mà sướng hơn tiên, hết ăn, ngủ rồi vặn ga. Bữa tối thưởng thức món vịt nổi tiếng Cao Bằng, thêm bia Trung Quốc xịn sò, bữa tối trơn tru nốt không rơi hạt cơm nào. Tối cũng rảnh, đi cafe chém gió cho đời nó vui nhỉ? Chúng tôi đã đến quán cà phê tên là TỘC, khá độc đáo và nhiều điều thích thú về cách trang trí của quán cafe này. Ngồi nhấm hạt dương và thưởng thức chút đồ uống tại đây, chúng tôi quyết định về ngủ để mai có sức cho chặng đường dài tiếp theo.
Ngày thứ 3
Sáng hôm sau, chúng tôi lăn bánh lên Bản Giốc - một trong những địa danh nổi tiếng khi nhắc đến Cao Bằng. Chuẩn bị ít thịt nướng và con gà, chà chà sẽ có một buổi picnic ngon lành nha. Bản Giốc cách thành phố Cao Bằng tầm 90 km thì phải, mà tôi đếch nhớ đâu vì tôi được làm ôm mà, đến nơi chỉ biết là ê mông v~. Ôm cái làn với một đống đồ ăn vào bản Giốc, tiếng thác chảy nghe cũng thấy thích thú lắm. Ngày nghỉ lễ người ta đến đây rất đông, nên xem ra dịch vụ cho thuê chiếu ngày hôm đó cũng thu được kha khá nhỉ. Rồi, đến rồi đem đồ ra nướng thôi. Người ta bảo rồi, nướng gà là nghệ thuật, người nướng gà là nghệ sĩ. Xem ra nhóm chúng tôi cũng nghệ sĩ phết, chứ không như mấy thanh niên bên cạnh, xem chừng chật vật lắm. Bạn cứ tưởng tượng mà xem, đến Bản Giốc, nghe tiếng thác chảy, xé con gà nướng ngồi nhai, thêm chút bia bọt cho bon mồm, ôi phải nói quá ư tuyệt vời đi. Sau khi no say, chúng tôi quyết định lội thác xem khả năng chinh phục của bản thân ra sao. Mới lội được mấy con thác thì bắt đầu mưa to. Đi chơi mà mưa thì lãng xẹt ấy, ngồi ôm nhau trú mưa mà để ý cách người ta trú mưa cũng cười đau bụng luôn. Thôi mưa này về chứ còn làm gì nữa. Đấy thôi về, Bản Giốc chúng tôi về thật đây.
Vì Cao Bằng mưa lớn, chúng tôi quyết định phải ở lại thêm 1 đêm nữa, sáng hôm sau sẽ về lại Thủ đô yêu dấu. Một đêm nữa trôi qua, chúng tôi cố hít hà không khí Cao Bằng và tận hưởng nốt những gì còn sót lại ở thành phố này.
Một chuyến đi thú vị, phải công nhận như vậy. Không quá tệ với một chuyến đi chốn ồn ào đô thị về với thiên nhiên, về với núi rừng, thác nước lại còn gặp những con người mới, trải nghiệm mới.
Hà Nội, ngày 2/5/2019
Location Loading...
Vé tham quan
Giá khách sạn