xuyên VIỆT cùng NGƯỜI LẠ - GÁC MIÊN

- Day 10: MỘT CHÚT DIỆU DÀNG CHO MỘT NGÀY BẬN RỘN.

- Day 10: MỘT CHÚT DIỆU DÀNG CHO MỘT NGÀY BẬN RỘN.
Mục lục bài viết
Ngày bắt đầu: Số ngày: Tổng chi phí:
Sau chuyến đi vài ngày ở cực Đông Bắc chúng tớ lại quay trở về Hà Nội để tiếp tục cuộc hành trình Tây Bắc vào những ngày tiếp theo,
Đợt trở về này, Hà Nội không âm u và rét như ngày đầu tiên đến, khí hậu vẫn rất dễ chịu và mát mẻ. Mình có hẹn một cô bé trên instagram cùng chơi Film với mình đi cafe. 
Và cô bé dẫn mình lại đây,
"GÁC MIÊN".
Dẫu biết Hà Nội là nơi có rất nhiều quán cafe xinh xắn và độc đáo, nhưng đây là lần đầu tiên mình đi một quán cafe trên cùng của một khu tập thể cũ, rất hạn chế người vào vì tránh ồn ào đến những người hàng xóm xung quanh.
Nghe cái tên thì chắc các bạn đã hình dung ra không gian nơi này rồi.
Hoài cổ, thú vị và cực kì xinh xắn.
Không gian tuy rất nhỏ, chỉ dăm ba cái bàn, dăm ba cái ghế, một ban công vài chú mèo và một anh chủ đẹp trai.
Mọi thứ tuy đơn giản, nhưng thể hiện đc sự sắp đặt đầy tinh tế của anh chủ nơi này.
Mình thấy đa phần các bạn trong quán đều là chụp ảnh film. Tạo nên một không gian đồng điệu và cực tình.
Mình thích góc ban công này của quán,
Nó như một bộ này lãng du nào đó của thế kỷ trước, cũ kỹ, đơn sơ lúc có nắng có thể sẽ xinh hơn vì lúc mình đến thì trời Hà Nội sau đợt rét thì khá âm u.
Mình thích âm nhạc của quán, là ánh đèn, là nâu đá là những khúc tình ca ru cuộc đời ta êm diệu.
Là chú mèo nằm xoay tròn trên sofa,
Dăm ba tiếng cười tiếng nói của các bạn bàn bên.
Những mảnh không gian riêng cho mỗi người đều rất riêng tư.
Khúc nhạc ngô thụy miên vang lên thì cả bọn lại im lặng ngồi nghe. 
Một chút diệu dàng cho ngày bận rộn. Là cái tiêu đề cho lần này.
Bởi đã qua 10 ngày kể từ khi xách ba lô lên và đi thì hôm nay là một ngày diệu dàng nhất với mình,
Được cầm chiếc máy film thích, ngồi tỉ tê cùng cô bạn mình quý và được sống trong âm nhạc hợp với mình nhất.
Những ngày qua là những ngày vội vã, ăn vội. đi vội và chụp cũng vội.
Thì hôm nay mọi thứ cứ như được F5 lại từ đầu, bao nhiêu cảm hứng, cảm xúc đều gói gọn trong tất cả mớ ảnh này.
Một lần nửa cám ơn cô bạn kính mến người Hà Nội,
Cảm ơn Gác Miên đã chở che mình sau những ngày vội vã,
Và rồi mình sẽ tiếp tục đi,
Sẽ tiếp tục chuỗi ngày rong ruỗi,
Chẳng bao giờ mình lại gặp nhau, ngồi bên nhau và lắng nghê âm thanh của an yên như này.
Chỉ biết là một ngày nào đó chẳng xa trong quá khứ,
Chúng ta lại sẽ được ngồi bên nhau, không nặng lời, không nợ lòng.
" cuộc sống trôi dưới tán cây, mình bên nhau dài tháng ngày.."
( Tấm ảnh hai đứa cười tươi bên nhau được một cô bạn bàn bên chụp cho )
Giá khách sạn xung quanh