Blog An Giang ~ Một miền Tây dung dị
cover

An Giang ~ Một miền Tây dung dị

avatar
Thuỷ Tiên dot Thứ 7, 01/08/2020
Theo dõi Gody.vn trên Google news
Miền Tây vẫn luôn là nỗi nhớ đong đầy?

Sợ lắm chứ, tới lúc lên xe tim vẫn đập rộn ràng, nhưng không biết động lực hay sức mạnh nào đó, có lẽ tình yêu với miền Tây và tình người hồn hậu đã níu giữ bước chân mình!
Mình chỉ có vỏn vẹn 2 ngày 1 đêm ở An Giang, nhưng cũng đủ để thương vẻ đẹp yên bình của mảnh đất nhỏ bé này, đặc biệt là những tấm lòng mộc mạc, dung dị và chân thật! Lang thang cả trăm cây số từ Châu Đốc, Tịnh Biên, Tri Tôn qua Long Xuyên giữa bao la đồng lúa chín, rừng tràm và dưới bóng cây thốt nốt ở xứ sở bảy núi, đi để gặp những con người xa lạ như đã quen thân lâu lắm nghe gọi một tiếng “con đi mạnh khoẻ hen” mà ấm lòng bao nhiêu người con gái trên con đường độc hành!

Những nơi Tiên đã đặt chân tới:
?Chợ Châu Đốc
?Rừng tràm trà sư
?Chùa Cọc
?Chùa Tual Prasal( Chùa Kon Kas)
?Thốt Nốt trái tim
?Hồ O Thum
?Làng Chăm Châu Phong
?Thánh đường Hồi giáo Jamiul Azhar
?Chợ nổi Long Xuyên
?Lang thang An Giang cafe

Đi qua mùa hạ ~ Đi qua những ngày tháng mộng mơ!
Cảm ơn Lang thang An Giang đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường dài!

long xuyên Rừng tràm Trà Sư Chợ Châu Đốc an giang

Hãy mạnh dạn Viết blog chia sẻ trải nghiệm về chuyến đi, chia sẻ những hình ảnh được ghi lại trên những chặng hành trình. Đơn giản và dễ dàng nhưng lại giúp cho rất nhiều người sắp đi du lịch.

Viết blog ngay
Đã cập nhật vào ngày 30/12/2022
Love
6 Bình luận
avatar
Thuỷ Tiên travel blogger

Cô bé tóc vàng yêu những con đường màu xanh!

0 Quốc gia
26 Tỉnh thành
8 Người theo dõi
2 Đang theo dõi
icon Theo dõi
Kiếm tiền cùng Gody icon My Travel Map
Bình luận
*Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản để bình luận và chia sẻ nhanh hơn
Bài viết liên quan
Bài viết cùng tác giả
Hòn đảo nhỏ bé vô cùng xinh đẹp và ấm áp.
Mình trở lại, sau 1 năm và vẫn yêu Mộc Châu như ngày đầu.
Chỉ cần bước ra bãi cát, hít một luồng khí mặn là đã thấy tâm hồn bớt "nhạt" đi biết bao. Biển vẫn luôn mang đến một cơn gió mát lành, để được trốn chạy khỏi cuộc sống xô bồ, vội vã. Lang thang trên bờ biển, nhìn bước chân mình hằn trên cát được con sóng ào ạt xô bờ xoá nhoà. Chỉ cần vậy thôi.
Hà Giang vẫn cứ như vậy luôn luôn xuất hiện trong tâm trí thôi thúc mình một ngày nào đó, nhất định đặt chân đến. Và rồi giữa những ngày mưa như trút mình có mặt ở Hà Giang nắng giăng kín cả núi đồi và hoa nở trên đá! 2n1đ kịp ghi dấu trên vùng đất hứa và những khoảng khắc tuyệt vời nhất!
Mình chọn đến Ninh Bình vào mùa thu tháng 11, khi lúa đã gặt hết và sen cũng đã tàn... thay vào đó Ninh Bình trong vắt một màu xanh, không còn cái nắng oi ả, không đông nghịt khách du lịch, chúng mình cứ vậy từ từ ôm trọn “mảnh đất cố đô”!
Không phải mùa hoa mận nở trắng rừng, không phải mùa mận đỏ chín mọng, không phải rừng thông Bản Áng, Happy Land hay cầu kính tình yêu,... chuyến đi này mình tìm về một Mộc Châu hoang sơ và an nhiên!
Chắc bởi vậy mà da người dân nơi đây đều có một màu ngăm ngăm! Nhắc tới Tây Ninh có lẽ người bắc mình chỉ biết tới “muối tôm” mà không biết rằng có một vùng đất nhỏ bé, xinh đẹp luôn dát vàng bởi ánh nắng rực rỡ. Mình đến Tây Ninh khi ánh nắng còn nhẹ dịu rồi ào ào trận mưa buổi trưa và chiều tới nắng lại lên đủ để cảm nhận mùi chói chang!
Một nơi để tìm về khi trong lòng đầy muộn phiền!
Đó là mùa vàng trên những thửa ruộng bậc thang Tây Bắc, của cơn mưa bất chợt rồi nắng kịp hanh khô chiếc áo choàng, của con đèo mù sương lạnh cóng ngập một biển mây khi bình minh ló rạng!