Hành trình săn mây núi lửa Bromo-Ijen Indonesia

#Núi Bromo (Bromo Mountain) #Núi Bromo (Mount Bromo) #surabaya #Núi Lưu huỳnh (Sulphur mountain) #indonesia
Nhắc đến quốc đảo Indonesia người ta thường hay nghĩ ngay tới đảo ngọc Bali xinh đẹp. Nhưng lần này tớ lại dành lần đầu tiên đến Indo cho một hành trình mới lạ hơn, hành trình săn mây và ngắm hồ axit tại quần thể núi lửa Bromo-Ijen.
Mục lục bài viết
Ngày bắt đầu: 6/08/2018 Số ngày: 4 Tổng chi phí: 7,000,000đ

Tóm tắt lịch trình:


Như thường lệ chúng tớ canh vé trên Air Asia, hãng vé quốc tế giá ổn nhất bay từ Kuala Lumpur. Chúng tớ đi vào đầu tháng 8 năm ngoái, đúng mùa săn mây. Việc duy nhất chúng tớ cần làm là đặt vé máy bay và chuẩn bị hầu bao thôi, vì tất tần tật đều có bên tour guide phụ trách hết rồi.
Có rất nhiều lý do tại sao chuyến đi này lại đặt tour mà không phải là tự túc nhé. Thứ nhất việc leo núi lửa và mò xuống hồ axit là một dạng du lịch mạo hiểm khá là nguy hiểm với những tay mơ chưa từng trải nghiệm như chúng tớ, chính vì thế một lịch trình tour rõ ràng với những trang bị an toàn cần thiết là cực kỳ có ích. Thứ hai việc di chuyển đến Bromo từ sân bay Surabaya cũng khá là phức tạp và tốn thời gian, các cậu sẽ phải đặt vé tàu để đến Probolingo, sau đó tiếp tục bắt xe đến làng Lawang cạnh chân núi. Từ khách sạn muốn lên khu săn mây cũng cần thuê xe jeep... Nói chung khá là vất vả và tốn thời gian nếu đi tự túc. Và cuối cùng chúng tớ có 5 người nên việc đặt một tour như thế cũng rẻ và tiết kiệm hơn nhiều. Tour này chúng tớ lấy contact của người quen nên khá ổn, giá hợp lý mà không phải lo gì hết ngoài 2 bữa ăn trưa và chiều thôi. 
Ngày 1: Kuala Kumpur - Lawang
Thật sự là một hành trình khá dài để đến được khách sạn dưới chân núi Bromo. Đến sân bay Surabaya chúng tớ mua một sim 4G và tớ là đứa chịu trách nhiệm phát wifi cho cả nhóm. Sau đó chúng tớ được xe đón sẵn ở sân bay, đi liền tù tì 5 tiếng đến khách sạn. Lên đến khách sạn thời tiết đúng là một trời một vực, nhiệt độ giờ giảm xuống khoảng 7 độ về buổi tối nên các cậu hãy chuẩn bị trước áo khoác dày, chống được nước thì càng tốt. Theo hành trình thì sau khi check-in khách sạn chúng tớ sẽ được đi ngắm dải ngân hà Milky way. Nghe rất hấp dẫn đúng không cơ mà tối ý trời quá nhiều mây và sương nên không thể thực hiện được. Thế là sau khi đi loanh quanh khu làng mù sương, chúng tớ đành đi ngủ sớm để chuẩn bị cho chuyến săn mây từ 3h sáng hôm sau.
Cảnh bên ngoài khách sạn nè

Ngày 2: Sunrise point - Sea of sand - Volcanic crater - Ijen
3h sáng chúng tớ được đánh thức bởi chú tour guide, cả bọn vẫn còn ngơ ngáo leo lên chiếc xe jeep màu trắng kem. Đêm tối từng đoàn xe jeep đủ màu sắc nối đuôi nhau, tớ thì vật vã vì say xe đau đầu. Từ chỗ đỗ xe cả bọn tiếp tục leo bộ lên khu ngắm bình minh, gọi là sunrise point. Hai bên đường là la liệt các quán như kiểu trà chanh ở Việt Nam để phục vụ cho dân du lịch. Tranh thủ lúc mặt trời chưa lên chúng tớ táp vào một quán bên đường, nhâm nhi ca cao và trà nóng.
Ngồi làm ấm rồi tranh thủ bắt chuyện với một chị người Trung Quốc
Mặt trời dần lên, đứng trên sunrise point mới thấy cảnh tượng hùng vĩ dần hiện ra. Cả bọn há hốc mồm trong niềm vui sướng.

Mặt trời bắt đầu lấp ló là mây tràn trề chảy xuống thung lũng


Team chúng tớ cùng chú tour guide có tâm
Cùng với anh chàng đi du lịch một mình với em flying cam
Khoảng 8h sáng sau đó, chúng tớ tiếp tục hành trình lấp đầy bộ nhớ máy ảnh đến biển cát, hay Sea of sand. Biển cát thực ra là tên gọi hoa mỹ của biển tro núi lửa.
Em xe jeep đầy chat điện ảnh
Tương lai của chúng tôi cũng mù mịt như tro bụi núi lửa chăng
Full view của nó đây
Từ biển cát chúng tớ lại leo lên xe jeep để đến một nơi cũng thú vị không kém, miệng núi lửa thực sự. Xe phải đỗ ở nơi khá xa chân núi, và chúng tớ phải đi bộ trên một biển cát khác. Các cò mời thuê ngựa bắt đầu xúm đến , tất nhiên chúng tớ vẫn quyết định đi bộ.
Các chú cho thuê ngựa
Chị Ady toe toét
Người dân ở đây khá nghèo, họ vẫn ngày ngày tiếp xúc với tro núi lửa để bán những món ăn vặt cho khách du lịch như thế này
Đường để lên miệng núi lửa
Tadahh bên trong miệng núi lửa ngưng hooạt động đây
Lịch trình tiếp theo chúng tớ quay về khách sạn để check out, tiếp tục 2 tiếng lái xe đến khách sạn thứ 2 ở Ijen. Vì chúng tớ phải dậy từ 0h sáng cho kịp ngắm lửa xanh nên cả bọn nhanh chóng tìm được một nhà hàng ở gần đấy, rồi ai về phòng nấy đi ngủ sớm và mơ về tro bụi, miệng núi lửa và mây bay. Thề đồ ăn Indo dễ ăn và ngon cực kỳ, chúng tớ gọi sườn chua ngọt, rau xào, một vài món hải sản gì đấy cực kỳ ấm bụng và đáng tiền.
0h cả lũ lóc cóc dậy, chú tour guide đưa cả bọn đến một chân núi khác, lúc ý mưa phùn và lạnh. Đối với một đứa yếu ớt và say xe như tớ thì việc leo tiếp một quả núi gần 2 tiếng đúng là một cực hình. Người dân nơi đây đúng là có rất nhiều cách để kiếm lời từ khách du lịch, họ có dịch vụ kéo hành lý và người lên đỉnh núi. Và tất nhiên bằng chính sức người, vì đường lên núi cấm mọi loại xe di chuyển. Nhìn một chú ra sức kéo chiếc xe bên trên là một đống balo tớ bỗng thấy chạnh lòng, chính bản thân tớ tự mình leo cũng đã quá khó khăn, thở dốc và cảm giác buồn nôn liên tục.
Tã lắm nhưng vẫn toe toét dừng lại chụp hình một chút
Lên đến đỉnh, mỗi người chúng tớ được phát một mặt nạ lọc khí độc, vì khí Sulphur ở khu này cực kỳ độc hại. Khách du lịch và tour guide khá là đông đúc, mọi người chen chúc nhau đi xuống theo một con đường đá. Đợi chờ tắc đường khá mất thời gian, thêm việc một vài tour guide nói với nhau rằng lửa xanh sắp hết rồi khiến ai cũng nóng lòng và bực bội. Dù thế nhưng mọi người cũng khá văn minh, các tour guide hướng dẫn mọi người đi theo hàng, đợi người đi lên xong mới đi xuống. Sau gần 1 tiếng leo xuống, cuối cùng cả bọn cũng được chiêm ngưỡng ngọn lửa xanh hiếm hoi còn thoi thóp.
Một nhúm lửa khiến cả đám quây vào đây
 Sáng dần chúng tớ mới nhận ra mình đang đứng trước hồ axit, đây là một trong những hồ sulphur lớn nhất thế giới với nước axit xanh như ngọc, bao quanh là từng cột khí sulphur bay cao ngất.
Ngoài khách du lịch và tour guide, nơi đây còn có sự xuất hiện của những thợ đào mỏ hay còn gọi là miner. Họ hàng ngày xuống lòng hồ như này để khai thác sulphur, rồi lại vác lên theo con đường đá vừa rồi. Một phần sulphur được bán cho các nhà máy với giá rẻ bèo, một phần được trạm thành các hình thù bán cho khách du lịch ngay đỉnh núi. Việc mang sulphur qua hải quan cũng khá là hên xui vì đây là chất cấm xách tay trên máy bay. Bạn tớ bọc cục sulphur trong mũ len nên trót lọt đánh lừa được nhân viên hải quan. Chú tour guide của nhóm chúng tớ trước đấy cũng là một miner, một công việc vất vả khi ngày nào cũng tiếp xúc với khí độc hại. Một điều tớ khá thắc mắc là không một miner nào đeo mặt nạ lọc khí, khá e ngại cho sức khỏe của họ.
Xuống núi chúng tớ tiếp tục quay về thành phố Surabaya check in khách sạn thứ 3, để tiện cho chuyến bay ngày mai về Kuala Lumpur. Sau khi tắm gội, kiếm một quán mì gần đấy, rồi lên sky bar của khách sạn nghe nhạc live, lần đầu tiên sau 3 ngày chúng tớ cảm thấy bản thân sạch sẽ và tỉnh táo đến thế. 

Ngày 4: Surabaya - Kuala Lumpur

Vì chuyến bay của chúng tớ tới tận 4h chiều, nên ngày hôm ý chúng tớ tiếp tục theo lịch trình tour đi tham quan thành phố Surabaya, thăm các bảo tàng và tìm hiểu lịch sử thành phố. Trước khi ra sân bay, chúng tớ kịp ghé vào một quán cafe được recommend khá tốt trên tripadvisor. 

Chúng tớ trở về Kuala Lumpur, tiếp tục đến công ty đi làm mà vẫn không ngừng nói với nhau về những điều mình đã trải nghiệm ở đất nước Indonesia.



+7
Location Loading...
Vé tham quan