"Phải chăng mình mất nhau mãi mãi" ???

#Tháp đôi Petronas (Petronas Twin Towers) #malacca #kuala lumpur
Sau nhiều ngày suy nghĩ ở nơi đất khách quê người, tôi nhận ra một điều "phải chăng mình mất nhau mãi mãi" ???
Ngày bắt đầu: 18/05/2019 Số ngày: 5 Tổng chi phí: 350đ
Sáng hôm đó, tôi ra phi trường và bắt đầu chuyến hành trình của mình sau 3 tháng vắng em. Cảm giác vắng em làm tôi hụt hẫng rất nhiều, nếu như trước đây em nhắn tin hỏi thăm từng giờ, từng phút thì giờ đây, thứ mà tôi thấy khó chịu nhất đó là điện thoại của mình.
Hành trình ở Kuala Lumpur (KL) thực chất là điểm cuối cùng trong kế hoạch 4 nước của tôi dự định 3 tuần. KL đón tôi bằng cái nắng chiều gay gắt không thua gì ở Sài thành quê mình. Tôi dù có trí tưởng tượng phong phú đi chăng nữa cũng không ngờ rằng, lần đến đây lại mang cho tôi tâm trạng nặng nề, tuyệt vọng đến như vậy... Khi đến Hotel gần khu Chinatown, bất chợt trời đổ cơn mưa tầm tã, tay tài xế vội vã xách vali tôi vào sảnh trong hotel rồi tạm biệt. Tôi thẫn thờ ngồi châm điếu thuốc ngoài sảnh và bắt đầu nghĩ về em, khoảnh khắc lóe sáng duy nhất trong lúc đó đến với tôi là làm sao mình có thể quên em được ? Khói thuốc hòa cùng mùi đất xông lên khiến cảm xúc chẳng kéo dài được bao lâu bất chợt anh phục vụ khều vai và hỏi chuyện... 
Những ngày sau đó ở KL, ngoài tham quan Malacca, tôi chẳng còn tâm trí đi đâu xa hơn cả. Vùi mình vào đống chăn dày 2 lớp còn không thì rúc mình ở lối Exit trong hotel nhâm nhi ly cafe rồi hút thuốc cho quên sự đời.. Những lúc nghĩ về em là lúc tôi thấy lòng mình sao đau quá, em vẫn hiện diện trong tâm trí này dù biết có nghĩ về em tôi cũng không còn cách nào gặp hay nói chuyện lại với em được. Tôi phải làm sao, phải làm sao đây... Gần đó có một ngôi Thánh Đường cổ, tôi dành cả buổi sáng đến đó cầu nguyện, sự thinh lặng và yên tĩnh trước mặt Chúa làm tôi, một người đã từng nghĩ đến cái chết phải chùn lòng, mặc cảm về tội lỗi của mình. Những ngày ở KL, tôi không cười và cũng ít giao tiếp, cảm giác cô đơn rồi thất vọng luôn chiếm lấy tâm trí tôi. Sao tôi thấy thời gian trôi lâu quá, tôi lại nhớ về Sài Gòn, nhớ về những chiều chở em đi dạo phố, cùng em ăn tối hay những lúc trêu đùa cùng nhau. Tôi vẫn hy vọng ngày nào đó sẽ gặp lại em, nói chuyện và tâm sự em nghe nỗi lòng của mình, tôi mong ngày đó...
Sau nhiều ngày suy nghĩ ở nơi đất khách quê người, tôi nhận ra một điều "phải chăng mình mất nhau mãi mãi" ???
#Makhianhyeuem #MAiloveyou
+85