Nhà bác sĩ Nu ( Núi Sam- Châu Đốc)

Lưu ý: - Nếu bạn sợ Ma, xin bỏ qua bài viết này. - Bạn nào thích cảm giác lạnh lạnh sống lưng, ớn ớn ngay từ khi bước vào từ những bậc thềm đầu tiên. Xin mời đọc tiếp.

Lưu ý: - Nếu bạn sợ Ma, xin bỏ qua bài viết này. - Bạn nào thích cảm giác lạnh lạnh sống lưng, ớn ớn ngay từ khi bước vào từ những bậc thềm đầu tiên. Xin mời đọc tiếp.
Mục lục bài viết
Ngày bắt đầu: Số ngày: Tổng chi phí:
Lưu ý:
- Nếu bạn sợ Ma, xin bỏ qua bài viết này.
- Bạn nào thích cảm giác lạnh lạnh sống lưng, ớn ớn ngay từ khi bước vào từ những bậc thềm đầu tiên. Xin mời đọc tiếp.
- Vì còn yêu cuộc sống tự do, ngại lên phường giải thích, nên các bạn hãy xem những gì trong bày viết này là hoàn toàm bịa đặt và đọc chơi cho vui.
- Nhà này hoàn toàn Bỏ Hoang, nếu đang tham quan thấy "có ai" đòi thu tiền vé thì xin đọc lại điều phía trước.
- Bài viết không mang tính chất kể một câu chuyện ma nhuốm màu mê tín. Chỉ kể lại những gì mình đã thấy và trải qua.
- Không khuyến khích các bạn có "tiền án tiền sử" nhẹ bóng vía, hạp vong, thấy người ta đi cũng muốn đến, những " anh hùng" thách thức mọi đối thủ Đến đây. Nên cân nhắc và cẩn thận cho hành trình của mình.
- Các ứng viên " nặng kí" nên lưu ý đối với căn phòng số 5.
- Các ứng viên thích thể loại lãng mạng thì sang căn phòng số 2.
-Ứng viên nào thích cảm giác phiêu lưu điều tra trinh sát thì quay lại căn phòng số 1. Giải thưởng dưới 1 tỷ VNĐ,khi bạn đoán trúng trong căn phòng này có bao nhiêu “ Người” và tại sao họ lại có mặt trong căn phòng này.
- Tuyệt đối không đi một mình và có ý định ở lại qua đêm.
Lưu ý nhẹ nhẹ vậy thôi, giờ bắt đầu nào!
Biệt thự Bác sĩ Nu là một ngôi biệt thự có kiến trúc đẹp nằm trên sườn núi Sam ( Châu Đốc- An Giang). Chủ nhân của ngôi biệt thự là bác sĩ Nu, và ngôi biệt thự này được xây dựng trước năm 1975, với mục đích ban đầu dùng làm nơi nghỉ mát, an dưỡng cho bệnh nhân. 
Vì địa thế của ngôi biệt thự này rất độc đáo, vừa có thể đón gió, đón được nắng suốt bốn mùa, vừa có thể ngắm trọn cảnh sông núi hữu tình của vùng đất Châu Đốc.. Toàn cảnh ngôi biệt thự mô phỏng theo mô-tip pháo đài thời Trung cổ ở Châu Âu. Từ lối đi phía dưới dẫn lên đến biệt thự là những bậc tam cấp được xây dựng bằng những viên đá hoa cương, điểm nhấn của toà nhà là mặt tiền tầng lầu có ban công hình chữ U, đứng từ nơi này có thể phóng tầm mắt ra xa nhìn trọn không gian bao la trời phú của vùng đất Châu Đốc.
 Xung quanh biệt thự được bao bọc, che mát bởi nhiều cây phượng vĩ, mỗi độ hè về hoa nở đỏ rực ve kêu râm ran, tổng thể biệt thự như hoà mình vào thiên nhiên phóng khoáng. 
( Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa)
Theo dòng chảy của thời gian và lịch sử, ngôi nhà bị hỏng và sụp đổ. Gần đây, được chính quyền địa phương xây dựng lại dựa theo kiến trúc cũ đã có từ trước, để làm nhà nghỉ mát, nhà trọ. Nên mới có tên gọi là Nhà nghỉ bác sĩ Nu, chứ không phải là một cái tên khác, để nhớ đến chủ nhân trước đây của ngôi biệt thự này là Bác sĩ Nu. Và hiện tại gia đình bác sĩ vẫn còn sống và đang định cư ở nước ngoài, trước đó có những thông tin sai lệch chồng chéo chuyện người này thành chuyện người khác không đúng nên nếu có ai quan tâm ngôi nhà này thì hãy tìm những người dân ở Châu Đốc biết rõ về 3 đời chủ nhân của ngôi nhà, sẽ có thêm những thông tin chính xác cụ thể hơn.
Còn lí do vì sao một ngôi nhà đẹp như thế này lại bị bỏ hoang thì không được đề cập đến, theo suy luận cá nhân thì có thể do công việc kinh doanh không được khả quan nên chủ đầu tư không tiếp tục và dừng lại mọi hoạt động của ngôi nhà nên ngôi nhà bị bỏ hoang.
Với ý tưởng ban đầu là như vậy, mình muốn lên một concept về những bệnh nhân khi an dưỡng tại nơi đây.Nhưng khi đến nơi, chụp xong, về lên feed và blend màu cho toàn bộ ảnh. Thì toàn bộ ý tưởng ban đầu, không còn giữ nguyên vẹn nữa mà được chuyển thành một mạch chuyện khác với từng căn phòng khác nhau, mỗi căn phòng là một câu chuyện, với đầy đủ những cung bậc cảm xúc, có vấn vương, có uẩn khúc, có bùi ngùi, có tiếc nuối.
Đừng đến quá sớm cũng đừng rời đi quá trễ.
Thời điểm mình đến khoảng 14h, chụp xong đi về là 15h45. Khi chụp xong mình không còn muốn quay lại hay bước vào một lần nào nữa, cảm giác khó diễn tả lắm. Về tâm sự với admin của langthangangiang thì ad có nói là trước đó có anh thợ chụp ảnh nói lại với ad là ảnh đã đến và" Ngủ lại thử, khuyên ai yếu bóng vía đừng nên ở đó tới lúc trời chập tối". Chắc do số mình hên, chụp xong tầm 15h45 không sớm quá cũng không quá trễ.
Trước khi lên concept về ngôi nhà này, thì có dự cảm không lành rồi, hẹn bạn uống cà phê xong để mượn đồ là 8h tối, về đến nhà thì đột nhiên bị nóng lạnh, trùng hợp ghê chưa, giống kiểu như nhắc nhở nhẹ lần thứ nhất.
Mà cái tính mình ngộ lắm, muốn là làm cho bằng được, nên cứ triển thôi :)) Chắc nhờ vậy mới có chuyện kể lại những gì đã trải qua cho các bạn nghe nè.
Khẳng định lại một lần nữa. View của ngôi nhà này rất Đẹp. Thật sự Đẹp.Cách đặt để từng cái ghế, từng cái cửa, tấm nệm trong nhà, mà các bạn thấy trong ảnh, mình không sửa hay chỉnh dịch chuyển bất kì cái gì, chỉ vào vị trí và chụp thôi.
Khi vừa bước vào ngôi nhà, thì cảm giác của mình cũng như những bạn trước đó chia sẻ, cảm thấy ớn ớn, lạnh lạnh óc,cảm nhận có nguồn năng lượng mạnh lắm. Tin cũng được không tin thì bạn cứ đến thử cũng không sao, nhớ đọc lại phần lưu ý.
Vừa vào, thì tiếng cửa đóng rầm rập không biết là chào đón hay xua đuổi nữa?? Cảm giác feel nhất có lẽ là, khi mình đứng ngay chỗ cái cầu thang huyền thoại, thì phía trên gác nghe có tiếng bước chân di chuyển, vừa mừng vừa sợ. Mừng là vì chắc cũng có ai đang tham quan ngôi nhà này giống mình nên cũng đỡ ớn hơn. Còn sợ là không biết có vô lộn “xào huyệt”của ai không bị cướp hay gì rồi sao!
Theo y học thì người ta sẽ mang trong mình nhóm máu A,nhóm máu B, còn máu trong người mình chắc nhóm máu K"máu khùng"? nên cũng bước lên coi thử, thầm cầu trong bụng đừng có thấy ai nha, ma thì ko sợ bất quá chỉ giật mình chút thôi chỉ sợ "thành phần bất hảo ẩn nấp". Nhưng mà lỡ rồi, cũng ráng bước lên, bước lên thì không thấy ai cả ? cũng nghĩ chắc “ người ta” gặp người lạ nên ngại chạy đi núp, nên cũng nhây lắm đi hết mấy căn phòng coi có ai không, mà có thấy ai đâu.
Thế thì các bạn có thể hiểu tiếng bước chân từ đâu rồi chứ!
Đi xuống lầu,chuẩn bị thay đồ lên concept. Khi đó em trai mình vừa xé bánh, châm thuốc. Còn mình thì vừa thay đồ, miệng thì nói " mình nghe người ta nói căn nhà này đẹp, nhưng bị bỏ hoang.Nay muốn làm một bộ ảnh để cho mọi người biết ngôi nhà này đẹp như thế nào. Mong là quý vị hợp tác với em, chuyện của em em làm, việc của quý vị là ăn bánh hút thuốc nhé :))) Biết đâu em chụp thấy chỗ này đẹp, người ta lên cho quý vị ăn nhiều hơn thì sao. Mấy ai có tâm như em, các bác để yên cho em chụp ảnh nhé."
À còn thêm chuyện này nữa, bạn nào "rảnh quá" thì cũng đừng đem mấy cái như bùa phép, kính bác quái gì lên đây dùm cái. Đang thay đồ thì mình thấy có cái kính bác quái màu đỏ. Đặt úp trên cái bàn lễ tân. Mình mới nghĩ chỗ này ai lại để ba cái đồ này ở đây, cầm quăng ra ngoài bỏ. Từ lúc quăng xong, thì căn nhà yên ắng hẳn.
Chỉ có vậy thôi,ai làm việc nấy việc của em là chụp hình, việc của người khác làm gì thì em không biết. Chụp xong em bái bai đi về, hẹn chừng nào trúng số em quay lại đãi heo quay, còn không trúng thì không hẹn ngày tái ngộ ?À lúc về, em có lụm lại cái kính bác quái, để lại ngoài cái miếu có tượng Phật Bà. Kính của ai thì ra đó nhận lại nhé.
P/s:Câu chuyện chỉ có vậy, mời các bác xem ảnh. À, bác nào có mang ảnh của em đi đâu thì xin giữ lại nguyên feed toàn bộ ảnh dùm em để mạch chuyện nó liền lạc, lấy rời rạc nhìn vô không hiểu gì đâu. Em xin cảm ơn
Căn phòng số 1:
Căn phòng này có view để chụp đẹp nhất trong toà nhà. Bước vào đây bạn cứ tưởng đang bước vào studio chụp ảnh. Từ không gian, ánh sáng, cách setup rất là nghệ luôn, bất kì góc nào cũng có được ảnh đẹp, vừa chụp mình vừa nói với em mình, chỗ người ta đẹp như vậy mà bị nói này nọ. Về hỏi thêm một số người biết về căn nhà này để có thêm thông tin cho bài viết, thì tự khâm phục bản thân mình sao gan quá. 2 tháng trước khi mình đến chụp, thì có một ông chú nhậu sỉn trong căn phòng này, sáng hôm sau người ta phát hiện ổng đã kêu quài không dậy ?. Ngoài ra thì trước trước đó nữa, cũng có cô gái buồn buồn thử độ cứng của vải lụa coi hàng Việt Nam hay Trung Quốc, kết quả thì chỉ có cô ấy biết. Kết luận dành cho căn phòng này, cái gì bên ngoài nhìn thấy đẹp thì không nên tìm hiểu sâu vào bên trong.
Căn phòng số 2:
Ánh trăng sơ xác bên phòng
Chàng về bên ấy trong lòng có ta
Kiếp này Nu,Diệp chia xa
Thiếp xin nguyện giữ hồn...đợi chàng.
Đây là một câu chuyện hư vô không ai kiểm chứng được tính thực hư của nó. Nhưng cảm xúc khi chụp tại căn phòng này và hai dòng chữ xuất hiện khi về blend màu và lên feed cho bộ ảnh, cùng câu chuyện được nghe kể lại, mình tin sự chờ đợi vô vọng trong căn phòng này là có thật.
Căn phòng số 3:
Có hai cái ghế và một cửa sổ view bao ma mị. Phòng này hai chiếc ghế, một chiếc ngay cửa ra vào, một chiếc quay mặt vô tường trên ghế có một cái mền màu vàng được gấp gọn gàng. Ngoài ra,còn có một cái ổ cắm điện khá mới trên tường méo biết để làm gì? Tối sạc pin like facebook chăng? nhà bỏ hoang thì điện đâu ra mà sạc, gắn ổ điện mới để làm cái gì? Để làm cái gì??? có ai trả lời được không Tối mà ai có đến thấy loe loét ánh sáng từ căn phòng này, đừng vội bỏ chạy, chắc ai đó đang đọc review hình trên langthangangiang đó
Căn phòng số 4:
Phòng này sáng sủa và tươm tất nhất trong cả toà nhà. Ông bà ta có câu Hồ trong quá thì không có cá, phòng sáng sủa quá chắc không có m... đâu. Nên bỏ qua không vô phòng này.
Căn phòng số 5:
Căn phòng này là trống nhất, sáng nhất, nhưng cũng "nguy hiểm" nhất,phải đi qua căn này mới ra được ban công hóng nắng bên ngoài, từ ban công này có thể nhìn thấy toàn cảnh Núi Sam. Bác sĩ Nu thật khéo chọn địa điểm để xây nhà nghỉ mát này. Quay lại vấn đề “nguy hiểm" ở chỗ, sàn gỗ trên trần nhà này đã mục, nên khi di chuyển các bạn nên men theo sát vách tường không nên đi vào chính giữa để đi ra phía cửa sổ sẽ dễ bị sụp xuống. Các ứng viên " nặng kí" nên chú ý điều này. Cũng do bước trên sàn của căn phòng số 5, mình mới phát hiện âm thanh tiếng bước chân của mình bước trên sàn trùng với âm thanh mình nghe được, khi lúc đứng dưới cầu thang là giống nhau.
Căn phòng số 1:
Căn phòng này có view để chụp đẹp nhất trong toà nhà. Bước vào đây bạn cứ tưởng đang bước vào studio chụp ảnh. Từ không gian, ánh sáng, cách setup rất là nghệ luôn, bất kì góc nào cũng có được ảnh đẹp, vừa chụp mình vừa nói với em mình, chỗ người ta đẹp như vậy mà bị nói này nọ. Về hỏi thêm một số người biết về căn nhà này để có thêm thông tin cho bài viết, thì tự khâm phục bản thân mình sao gan quá. 2 tháng trước khi mình đến chụp, thì có một ông chú nhậu sỉn trong căn phòng này, sáng hôm sau người ta phát hiện ổng đã kêu quài không dậy
Ngoài ra thì trước trước đó nữa, cũng có cô gái buồn buồn thử độ cứng của vải lụa coi hàng Việt Nam hay Trung Quốc, kết quả thì chỉ có cô ấy biết. Kết luận dành cho căn phòng này, cái gì bên ngoài nhìn thấy đẹp thì không nên tìm hiểu sâu vào bên trong.
Trăm năm trong cõi trần gian
Hàm oan một kiếp,một đời thanh danh
Căn phòng số 2:
Ánh trăng sơ xác bên phòng
Chàng về bên ấy trong lòng có ta
Kiếp này Nu,Diệp chia xa
Thiếp xin nguyện giữ hồn...đợi chàng.
Đây là một câu chuyện hư vô không ai kiểm chứng được tính thực hư của nó. Nhưng cảm xúc khi chụp tại căn phòng này và hai dòng chữ xuất hiện khi về blend màu và lên feed cho bộ ảnh, cùng câu chuyện được nghe kể lại, mình tin sự chờ đợi vô vọng trong căn phòng này là có thật.
Càng tìm thêm thông tin về ngôi nhà, nghe thêm nhiều câu chuyện của những người biết về nó, mình cảm thấy như đang có ai đó muốn mượn bộ ảnh để tóm gọn về những gì họ đã trải qua.
Cảm giác đầu tiên khi vào căn phòng này là sự gọn gàng, ngăn nắp, giống như đang ở trong phòng của một cô gái.
Khi vào set chụp, cảnh ngồi trên ghế, lúc đó mình nghĩ, mình sẽ thể hiện điều gì ở căn phòng này đây ta. Lúc đó, lại loé lên suy nghĩ, mình sẽ diễn tả tâm trạng của một bệnh nhân khi nghĩ về những ngày tháng sau này của cuộc đời, mình sẽ còn sống được bao lâu, mình sẽ sống tiếp những ngày tháng tiếp theo như thế nào.
Khi đổi sang set chụp ngồi trên nệm, không biết trùng hợp hay ngẫu nhiên mà dưới gối có hai bông hoa hồng:một bông màu đỏ, một bông màu vàng đã úa tàn.Lúc này, trong đầu mình lại nghĩ bông màu đỏ tượng trưng cho tình yêu, bông màu vàng tượng trưng cho sự phản bội, ý nghĩ chỉ xuất hiện vu vơ vậy thôi, sau này khi biết câu chuyện trong căn nhà cũng thấy có gì đó khớp khớp.
Cầm lên 1 bông biểu cảm ngắt một cánh hoa để diễn tả theo diễn biến tâm trạng của nhân vật trong câu chuyện Chiếc lá cuối cùng. Và điều trùng hợp là nó lại gần như liên quan đến câu chuyện mình sắp kể.
Khi về blend màu cho bộ ảnh, thì thấy trên vách tường còn trống, làm cho bố cục của bức ảnh trống quá không đẹp. Bèn nghĩ nên viết gì vào đó cho nó bớt trống. Thì xuất hiện trong đầu dòng thơ:
Quân lang nợ một đoá hồng
Lòng son của thiếp, tình chàng còn vương
Và câu chuyện của căn phòng số 2 bắt đầu từ đây.
Khi up bộ ảnh này lên, thì mình thấy có cmt của một bạn nói là biết một câu chuyện tình đẹp trong ngôi nhà này. Nên mình bèn inbox để hỏi, thì được kể cho nghe câu chuyện như sau, tin cũng được không tin cũng không sao đó là tuỳ vào cảm nhận của mỗi người, một phần bạn ấy có nói câu chuyện này cũng được nghe người khác kể lại, chưa ai xác minh rõ được thực hư của câu chuyện ra sao.
Ánh trăng sơ xác bên phòng
Chàng về bên ấy trong lòng có ta
Kiếp này Nu,Diệp chia xa
Thiếp xin nguyện giữ hồn ma đợi chàng.
Chuyện kể về cuộc tình của một cô giáo người Việt và một bác sĩ người Pháp, được diễn ra tại ngôi nhà này của những năm tháng về trước.
Mục đích ban đầu của căn nhà được xây dựng dùng để làm nơi nghỉ mát, an dưỡng cho bệnh nhân. Trong những bệnh nhân đó có một cô giáo tên D, cô mắc bệnh lao nhưng bệnh viện lại từ chối chữa trị. Cô được vị bác sĩ người Pháp đem về nơi đây dưỡng bệnh. Thời gian trôi qua, vị bác sĩ kia được triệu tập về lại nước Pháp xa xôi.
“Với lời hứa một ngày không xa sẽ trở lại mang cô sang Pháp với nên y học tiến bộ của nước Pháp sẽ chữa khỏi được căn bệnh của cô.”
Tin vào lời hứa năm xưa, nên hằng ngày cô gái vẫn ngồi bên cửa sổ ngóng đợi tin của vị bác sĩ từ phương trời xa xôi. Không biết vị bác sĩ kia có trở lại như lời hứa hay không, chỉ biết là cô gái ấy ra đi cùng với lời hứa sẽ chờ vị bác sĩ ấy trở lại. Cũng như bất kì cô gái nào khác, cô gái ấy cũng thích hoa hồng. Lúc chăm bệnh cho cô, vị bác sĩ cũng thường dành tặng cô những đoá hồng với ý nghĩ muốn cô luôn sống thật mạnh mẽ, sống thật khoẻ mạnh khi đang ở độ tuổi đẹp đẽ rực rỡ nhất như những đoá hoa hồng đầy kiêu hãnh.
Cảm ơn Cô Diệp!
Đọc xong rồi, bạn đối chiếu thử lại xem, ba bức hình và câu chuyện có điểm nào tương đồng hay bổ trợ cho nhau không?
Đây là chiếc cầu thang huyền thoại, thử thách đủ mọi loại dây thần kinh, giác quan, nơ ron não, tứ chi toàn thân. Mỗi bước chân bước lên.... thôi nói nhiều mất vui mọi người đến rồi cảm nhận thử nhé, về cho mình biết cảm giác của bạn lúc đó như thế nào
Henry chụp xong đi về lâu lắm rồi nha. Có đến mà thấy ai đứng trên cầu thang thì không phải tui đâu nha. Quay đầu chạy ngay đi trước khi nó rượt









Giá khách sạn xung quanh