Blog Burma & Những Ngày Yêu

Burma & Những Ngày Yêu

Wind 1124 Thứ 5, 08/04/2021
Nơi có những vệt nắng rẽ khoảng không, chạy xuyên bụi mờ và chạm tới những đỉnh tháp trầm mặc, hồi sinh lại hoang mạc Bagan sau đêm đen dài vắng lạnh. Quên sao được khoảnh khắc đẹp nhất trong buổi sớm nguyên sơ, khi mà ống kính của mình không đủ khả năng để thu nạp hết vẻ đẹp của thời khắc lộng lẫy nhất trong giấc mộng vàng mang tên Bagan.
Thời gian này mình không còn đi nhiều như trước nữa. Cũng bởi vậy mà ngoài mơ về những nơi muốn đến thì tim mình vẫn không ngừng mong ngóng nhớ về những nơi đã qua. Với mình thì không có con số cụ thể nào cho mục tiêu sẽ đi bao nhiêu quốc gia và vùng lãnh thổ. Mình chọn một điểm đến chỉ đơn giản là từ sự mách bảo của trái tim, từ đôi bàn chân hơi cuồng nhịp. Cũng bởi vậy nên có những nơi tới rồi sẽ lại muốn thăm lại và thậm chí là rất nhiều lần. Có lẽ “nhà” đã không đơn thuần chỉ là một khái niệm chỉ nơi chốn đối với bản thân mình. “Nhà” của mình đã “mở rộng” và “phân bổ” ở rất nhiều nơi. Chỉ cần nơi đó khiến tim mình thổn thức khi xa rời và thấy thân quen ấm áp quá đỗi khi trở lại. “Nhà” hay “quê hương thứ 2” có lẽ mình cũng không cần phải phân định hai cụm từ này nữa. Mình tin nếu còn thương, còn nhớ thì chắc chắn sẽ còn duyên gặp lại.

Một trong những quốc gia mình muốn thăm lại khi hết dịch đó là xứ chùa tháp Myanmar. Nơi có chiều bình minh rực ánh đỏ pha cam mịn màng như nhung. Có những vệt nắng rẽ khoảng không, chạy xuyên màn bụi mờ và chạm tới những đỉnh tháp trầm mặc, hồi sinh lại hoang mạc Bagan sau đêm đen dài vắng lạnh. Quên sao được khoảnh khắc đẹp nhất trong buổi sớm nguyên sơ, khi mà ống kính của mình không đủ khả năng để thu nạp hết vẻ đẹp của thời khắc lộng lẫy nhất trong giấc mộng vàng mang tên Bagan. Nhớ những mái nhà thâm thấp, rêu cũ. Nhớ những gương mặt thoa Thanaka trắng ngà đầy hồn hậu. Ta tìm thấy cái thi vị trong dĩ vãng của "nước mình" trong những thập niên về trước. Nhớ đường phố Yangon với những bãi bã nước trầu đỏ thẫm, khô cứng trên vỉa hè, nơi mà người ta nhai trầu như ăn “che wing gum”. Và nhớ nhớ nhiều khung hình gắn liền với đất nước đầy thú vị này nữa. Burma ơ! (Mình thích tên gọi đó của nước bạn) phải bình an nhé. Hẹn trở lại vào một dịp không xa.


Hãy mạnh dạn Viết blog chia sẻ trải nghiệm về chuyến đi, chia sẻ những hình ảnh được ghi lại trên những chặng hành trình. Đơn giản và dễ dàng nhưng lại giúp cho rất nhiều người sắp đi du lịch.

Viết blog ngay
Love
2 Bình luận
Wind 1124 travel blogger

Fanpage: Wind 1124/ insta: Wind.1124 My Blog: https://www.wind1124blog.com

10 Quốc gia
30 Tỉnh thành
2,700 Người theo dõi
11 Đang theo dõi
Bình luận
*Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản để bình luận và chia sẻ nhanh hơn
Bài viết liên quan
Bài viết cùng tác giả
Chờ mãi cũng đến cuối tuần. Để đưa em đi một vòng Bangkok
Hôm nay Hà Nội vào thu. Bỗng dưng lại muốn viết thư thế này. Hà Nội, có những chiều hoàng hôn rực đỏ, in bóng mơ màng trên mặt nước hồ Tây.  Có hương sen thanh mát thoảng trong gió hè.  Có những buổi chạng vạng cuối thu. Chạy xe qua những con phố ven hồ, thấy lòng an yên đến lạ.
Tới Cần Thơ, khi thả bộ trên con đường Hai Bà Trưng thì ít ai có thể làm ngơ mà không thưởng cảnh bến Ninh Kiều bên dòng Hậu Giang.
China Town - Singapore Tới bất cứ quốc gia nào, bất kể thành phố nào có China Town thì điểm đến này luôn nằm trong plan của mình. Tại Singapore khi mà công dân gốc Hoa chiếm tới 77%. Khu phố người hoa mang nhiều bản sắc ẩm thực, văn hoá.
Làng bích hoạ Gamcheon - Busan: từng là một ngôi làng cổ trên đồi, nhìn hướng ra biển với những căn nhà cũ kỹ, xuống cấp. Năm 2009 ngôi làng được những nghệ sĩ phục dựng bằng những sắc màu đầy tính nghệ thuật. Ngôi làng tranh tường bắt đầu được nhiều người biết tới với những khung hình rất riêng. Gamcheon được mệnh danh là Santorini của xứ Kim Chi.
Một trip nhỏ cuối tuần. Bắt vội chuyến xe đêm tới cửa khẩu Móng Cái. Nhận giấy thông hành, đi bộ qua cây cầu bắc ngang qua dòng Bắc Luân và tới phía bên kia biên giới nước bạn.
Nơi được xem như cửa sổ tâm hồn của phố núi Pleiku. Với mặt nước phẳng lặng, lấp lánh ánh bạc trong nắng chiều. Những hàng cây phủ kín đôi bờ. Nhành cây, cánh hoa mỏng mảnh khẽ rung theo từng ngọn gió.
Chuyến ghé thăm không dự tính trước nên có phần vội vã, chóng vánh. Chạy xe hơn 50 km đường đèo từ Kon Tum lên chỉ để sạc đầy pin cho lá phổi bằng bầu không khí sạch trong, mát lành rồi lại về Kon Tum. Măng Đen trải thảm chào đón tôi với con đường dốc mềm mại dưới bóng thông thẳng tắp, xanh rì và mãn nhãn.
Tới Pleiku hãy thử thức dậy thật sớm, dạo bộ để cảm nhận những cơn gió đang mơn man chạy qua lớp khẩu trang, hít thở nhẹ nhàng để cảm nhận bầu không khí phố núi chạy nhẹ qua lồng ngực. Nhìn ngắm thành phố đang dần hồi sinh sau đêm đen. Chỉ đơn giản vậy thôi là đủ để yêu nơi này rồi.