Chương 14: Quảng Ninh - Lạng Sơn - Cao Bằng

Ngày thứ 18 & 19: Quảng Bình- Lạng Sơn - Cao Bằng.

Ngày thứ 18 & 19: Quảng Bình- Lạng Sơn - Cao Bằng.
Mục lục bài viết
Ngày bắt đầu: 28/06/2019 Số ngày: 39 Tổng chi phí: 21,000,000đ
Ngày 15/07/2019
 

• Ngày Thứ 18: Quảng Ninh – Lạng Sơn – Cao Bằng.

 
“Một ngày vô cùng tuyệt vời trên cung đường đèo ảo diệu. Núi non trùng trùng điệp điệp, mây mù phủ kính lối”.
 
Hẹn báo thức 5 giờ để thu dọn lều và đồ đạc sớm để tránh ảnh hưởng đến việc mở cửa của cây xăng, nhìn cái lều của mình lúc này giống như phim kinh dị vậy, rất nhiều nhện nhỏ có to có găng tơ khắp bên ngoài lều. Giủ hết bọn nhện ra, chợt nhớ là hôm qua phơi quần áo đằng sau cây xăng không biết có bị nhện bám không, chạy ra coi thì quần áo không bị nhện bám mà còn ướt hơn lúc chưa phơi hôm qua. Lý do là ở đây sương đêm quá dày nên phơi ngoài trời bị sương làm ướt hết.
Thu hết đồ rồi rửa mặt, vệ sinh xong mình từ giả em trai ở cây xăng và tiếp tục di chuyển về hướng Lạng Sơn.
 
Cung đường từ cây xăng số 27 về Lạng Sơn hơi khó đi, nhiều khúc lộ bị hư hỏng. Đường tuy có nhiều núi, nhưng đường đèo không dóc lắm, nhìn chung cũng không quá đẹp. Chạy xe tới Tt.Đình Lập thì ghé ăn sáng, nghe mọi người nói với nhau là ở Lạng Sơn đang mưa rất lớn, trong khi ở đây đang nắng cháy da. Quần áo đem theo phơi đêm qua vẫn đang bị ướt hết, trời đang nắng gắt, nếu phơi quần áo lúc này tự nghĩ là khoảng hơn 30 phút là khô. Quyết định sẽ chơi “lầy” là kiếm khúc đường nào vắng sẽ căng dây ra phơi đồ. Chạy cách Đình Lập hơn 10km thì thấy đoạn đường vắng có một bóng mát lý tưởng để ngồi nghỉ đợi phơi đồ, thế dừng lại đem đồ ra phơi và vô chỗ mát ngồi nghỉ đợi.
 
Tưởng đâu hơn 30 phút nó khô ai ngờ phải ngồi đợi 1 tiếng rưởi nó mới khô. Mọi người chạy xe ngang nhìn mình với vẻ khó hiểu. Còn mấy cô chú người dân tộc chăn gia xúc đi ngang nói gì đó với nhau rồi cười mà mình không hiểu.
 
Gôm đồ lại rồi tiếp tục chạy về Tp.Lạng Sơn mà không kiểm tra lại mấy điểm đánh dấu ở Lạng Sơn trước đây, cuối cùng chạy qua đường rẻ đi Mẫu Sơn mà không biết. Đến Tp.Lạng Sơn dừng vào ăn cơm mới lấy ra coi thì nơi được coi là đẹp nhất Lạng Sơn đã bị mình chạy qua 40km. Huốt quá xa nên không định quay lại.
 
Ăn xong mình chạy đến: Cột cờ Phai Vệ, chùa Tam Thanh, Nàng Tô Thị, Thành Nhà Mạc nhưng chỉ đứng ở ngoài nhìn chứ không vào trong. Kiểm tra lại điểm đến tiếp theo là thác Bản Giốc của Cao Bằng. Từ Lạng Sơn về thác Bản Giốc khoảng 179km. Lúc này đã 11 giờ trưa, dự tính đi với tốc độ 60km/h thì cùng lắm là 4 tiếng nữa sẽ tới. (Lúc này chưa biết cung đường kế tiếp không như đồng bằng). Lên Booking đặt Homestay ở Bản Giốc rồi ra quốc lộ 1A để đi tiếp. 
 
 
Tấm hình duy nhất trong Tp.Lạng Sơn. 
 
Bắt đầu rời Tp.Lạng Sơn đi hết đoạn cuối quốc lộ 1A là Tt.Đồng Đăng mình rẻ vào quốc lộ 4A đi thêm một đoạn nữa thì thấy bên phải có để bản đường vào cửa khẩu Tân Thanh 5km. Thấy khá gần, từ đó đến giờ vẫn chưa thấy cửa khẩu lần nào nên quyết định rẻ vào xem cho biết. Vào đến cửa khẩu Tân Thanh định tìm cột mốc biên giới để chụp ảnh, hỏi mấy chú bộ đội ở đây thì họ bảo cột mốc nằm bên kia cửa khẩu 1km nữa, muốn qua cửa khẩu phải làm thủ tục các thứ nên mình không qua. (Vẫn không hiểu cửa khẩu nằm bên Việt Nam, mà cột mốc của Việt Nam lại nằm sau cửa khẩu bên kia tận 1km?). Vậy là chỉ chụp con xe một tắm hình ngay cửa khẩu rồi lại quay ra đi tiếp.
 
 
Khi bạn chạy xe chán quá! (Đường vào cửa khẩu Tân Thanh). 
 
Sirius ở cửa khẩu Tân Thanh, bên kia là China rồi.

Cung đường tiếp theo này phải nói ảo đến choáng ngộp với một người từ Miền Nam ra như mình. Đường đèo bắt đầu càng lúc càng quanh co, dóc thí càng lúc càng lên cao. Tai mình bắt đầu nghe ù ù, hơi chóng mặt và mất tập trung khi mà độ cao cứ tăng lên. Con đường trước mặt thì uốn lượn vô cực, một bên là vách núi treo leo, bên kia là vực thẳm. Những đám mây thì bay rất gần, có lúc thấy chúng bị chặng lại bởi các ngọn núi cao chót vót trước mặt. Lên càng cao thì không khí càng mát và đôi khi những cơn gió nhẹ se lạnh thổi ập vào người giống như giống đông của Miền Nam vậy. Phải nói lần đầu tiên được nhìn thấy mấy cảnh tượng này mình muốn đứng la hét cho đã lên vậy, 26 tuổi rồi mới thấy được những cảnh hùng vĩ của núi non nhưng vậy. Tự nghĩ ở đây mới là Đông Bắc đã đẹp và hùng vĩ như vậy thì đến Tây Bắc thì sẽ như thế nào nữa. Rồi khi ngắm được những thứ mình đang thấy, lại chạng lòng nghĩ đến những người thân, bạn bè và cũng như bao bạn trẻ khác ở quê mình đến bao giờ họ mới thấy được những thứ mình đang thấy ở đây. Họ là những con người bỏ cả đời để làm việc vất vả và gắng liền với mảnh đất quê hương, ít ai dám thay đổi và mạo hiểm. Cũng giống như mình ngày trước, học tập rồi ra trường lại làm việc mà chưa từng nghĩ đến ngày nào đó mình sẽ được đi, được đặt chân lên khắp quê hương. Khung cảnh đang trước mặt của một kẻ nhà quê độc hành lang thang làm gợi lên biết bao nhiêu cảm xúc, và đã chứng minh cho việc mình dám bước ra khỏi vòng an toàn của bản thân là đúng. (Khi bắt đầu chuyến đi rất nhiều người thân và bạn bè ngăn cản, họ sợ những thứ họ không biết, nhưng cuối cùng mình đã làm được).
 
 
Một đoạn đường đèo trên QL4A.
 
Bên trái là vực thẳm mà cỏ nhiều quá chụp không đẹp nên đè chiếc xe ra chụp.
 
 
Lần đầu thấy mây bay gần mình đến vậy.
Trở lại chuyến đi, vì con đường uốn lượn liên tục và độ cao làm cho cơ thể chưa thích nghi được nên đi rất chậm.(Ù tai, mất tập trung và hơi chóng mặt). Đến gần 3 giờ chiều thì đến Tt.Đông Khuê, Google Map chỉ đi theo đường 208 để đi thác Bản Giốc, khoảng cách còn 90km. Rẻ phải đi vào đường 208 được hơn 3km, thì trời ơi! toàn xìn lầy và đất đỏ như những tấm hình mình từng xem trước đây trên Facebook của mấy nhóm “Phượt” chia sẻ. Dừng lại hỏi một chị đang hái ngô bên đường, thì chị nói cở 30km đường sẽ y như vậy và có khúc còn hư hại hơn. Mình cảm ơn rồi quay trở ra Đông Khuê và quyết định quay về Tp.Cao Bằng nghỉ rồi mai hả tính tiếp. Lên Booking hủy Homestay ở Bản Giốc và đặt Homestay khác ở Cao Bằng, đường về Cao Bằng còn 38km nên mình ung dung đi chậm vì chỉ giờ này mới 3 giờ, vừa đi vừa dừng chụp hình các kiểu.
 
 
Khúc đường 208 trở ra nên ít xìn lầy, khúc xìn lầy quên lấy đt ra chụp.
 
Rất ít chụp với cột mốc, giờ nhớ lại tiếc quá.
 
Mải đến 5 giờ mới về tới Cao Bằng chạy tới chạy lui tìm mới thấy được Homestay do nằm trong hẻm nên hơi khó tìm. Vào nhận gường mình lao lên nằm ngủ đến hơn 7 giờ mới thức dậy tắm rửa. Homestay tên là YOUTH lúc mình ở giá là 100 nghìn/ngày, tuy views không đẹp lắm nhưng sạch sẽ và anh chị chủ Homestay thì bao nhiệt tình vui vẻ luôn. Phòng Homestay mình ở có 4 người khác nữa: 3 người nước ngoài và một anh người Việt. Mình bắt chuyện với anh người Việt trước, anh tên Thắng người Hải Dương đang làm việc ở Hà Nội (Leader của trang Megatrip và Megabus) cũng định đi thác Bản Giốc để viết bài review. Sau khi nói chuyện giao lưu rồi cùng lội bộ đi ăn tối, ăn xong quay về Homestay thì anh chị chủ Homestay cho hay là do mưa mấy ngày nay nên thác Bản Giốc đã bị lụt, không biết ngày mai nước có rút được không. Xem đoạn video do bạn của chị chủ Homestay ở thác gửi về thì thấy cảnh nước ngập tận ngang lưng quần, thấy xong thì nghĩ là kế hoạch đi thác Bản Giốc coi như bỏ. Vẫn chưa tính ngày mai sẽ đi tiếp nơi nào. Ngồi nói chuyện một tí rồi mình quay về gường nằm nghỉ, xem phim rồi đi ngủ. Kết thúc một ngày khá dài với hơn 200km, đầy cảm xúc khi lần đầu thấy mây rất gần và những cung đường đèo tuyệt vời.
 
Ngày 16/07/2019
 

• Ngày thứ 19: Tp.Cao Bằng – Thác Bản Giốc – Tp.Cao Bằng.

 
Sáng khoảng 7 giờ mình thức dậy rửa mặt đánh răng rồi đi nấu mì ăn sáng. Vừa ăn xong thì anh Thắng hỏi có định đi thác không?
 
Mình mới hỏi lại: Anh biết thác hết lụt chưa anh?
 
Anh nói cũng không biết! Mà lên tới Cao Bằng mà không đi thác Bản Giốc thì tiếc lắm.
 
Hai anh em đi xuống nhà gặp chị chủ Homestay hỏi xem bạn chị thấy nước rút chưa. Chị gọi điện thoại thì bạn chị nói nước đang rút nhưng nước vẫn còn ngập, nếu có đi cũng chỉ nhìn được từ xa. Sau khi suy nghĩ khá lâu thì cuối cùng hai anh em cũng quyết định đi, dù sao cũng tới Cao Bằng rồi nếu không đi thì hơi tiếc thật. Từ Tp.Cao Bằng lên thác Bản Giốc là 84km ngược hường với Hà Giang, trong khi điểm tiếp theo của mình là Mèo Vạc, Hà Giang. Như vậy mình phải mất thêm một ngày nữa ở lại đây nếu đi thác Bản Giốc về. Vì đường đi khá là xa nếu đi và về là 168km nên quyết định cho em Sirius ở lại Homestay nghỉ ngơi, để đi xe buýt (sau 18 ngày thì em xe mới được nghỉ ngơi 1 ngày).
 
Mình và anh Thắng đi bộ ra cầu Bằng Giang đón xe Buýt, vé 1 lượt là 70 nghìn và mất gần 3 tiếng mới tới nơi. Khung cảnh từ Tp.Cao Bằng lên thác Bản Giốc cũng giống như cung đường hôm qua từ Lạng Sơn về Cao Bằng vậy. Toàn đường đèo uốn lượn lên xuống, núi non thì trùng trùng điệp điệp. Có những vách núi đá cao đến nỗi góc nhìn từ cửa sổ xe buýt không thể nhìn thấy đỉnh được. Cảnh núi non lại làm nhớ lại bài thơ của Bác Hồ:
 
“Đi đường mới biết gian nan, Núi cao rồi lại núi cao trập trùng. Núi cao lên tới tận cùng, Thu vào tầm mắt muôn trùng núi non.”
 
Thác Bản Giốc cũng là trạm cuối của xe buýt, xuống xe nhìn xuống thác từ trên cao mình thấy khá đông người đang ở gần dưới thác. Vậy là nước đã rút rồi. Bọn mình đi bộ xuống đến cổng thu vé thì được vào miễn phí, vì lũ lụt nên dịch vụ ở đây đã đóng cửa chứ bình thường vào cổng là vé 25 nghìn/người. Đi ngang qua khu cửa hàng ăn uống, đồ lưu niệm thì mọi thứ đã hoang tàn do nước lũ gây ra. Rất nhiều người đang thu dọn.
 
Tuy nước đã rút bớt nhưng vẫn còn ngập đường ra cột mốc và chỗ mấy con ngựa. Nước trên thác đổ xuống rất dử dội, gió lớn làm cho bụi nước bay rất cao nên mình chỉ đứng từ xa ngắm và chụp hình mà không lại gần thác vì sợ ướt điện thoại. Nước thác lúc này bị đục nâu do lũ không còn trong xanh như hình mình thấy trên Google.
 
Phía bên kia biên giới, du khách Trung Quốc cũng khá nhiều, nhiều hơn bên Việt Nam lúc này. Mình và anh thắng đứng chụp hình và ngắm thác chừng 30 phút, rồi quay ra ăn trưa đồ ăn đem theo, rồi quyết định leo lên Chùa Trúc Lâm Bản Giốc để bay flycam quay thác. (Flycam của anh thắng). Hai anh em mất 30 phút đi bộ từ thác và leo lên chùa, lên tới nơi thì cả hai đã mệt hả họng hết. Trong khi đó phía sau có bốn em gái cũng đi từ thác lên chùa mà thấy ai cũng đi nhẹ nhàng không chút mệt mỏi.
 
 
Thác Bản Giốc mình chụp từ xa.
 
Nước đục và bụi nước tung té.
 
Dùng tripod để từ xa chụp.
 
Đường vào thác, màu mè hoa lá hẹ. 
Hai anh em ngồi nghỉ một lúc rồi anh Thắng mới cho bay flycam, mà không hiểu tại sao flycam chỉ có thể bay đi được một đoạn mà không bay tiếp được ra thác Bản Giốc (Flycam phatom với khoảng cách bay hơn 1km, trong khi đang cách thác có chừng 200 mét đường chim bay mà không bay được, nên nghĩ là chắc do Trung Quốc có can thiệp sóng điều khiển gì đó nên không bay được). Đành chụp hình bằng điện thoại vài tấm rồi định đi xuống đường để bắt xe buýt về Tp.Cao Bằng. Đang đi xuống thì bổng đâu mưa rào xuất hiện nên chạy vào đình của chùa trú khoảng 5 phút. Hết mưa tiếp tục đi xuống sắp đến lộ thì chiếc xe buýt chạy vụt ngang qua. Thế là vì cơn mưa 5 phút mà phải đợi thêm 30 phút nữa mới có chuyến xe tiếp theo. Tìm bóng mát ven lộ ngồi đợi, lúc này thì mới thật sự là thảm họa khi mà xe container cứ chạy liên tục ngang qua. Mỗi lần nó chạy ngang là bụi lại bay mù trời, ngồi hít bụi đến khi lên được xe buýt thì mình cũng bị viêm họng luôn dù đã đeo khẩu trang y tế.
 
 
Chỉ lên đến đây, còn một đoạn nữa lên hết nỗi.
 
Thanh niên Thắng ngồi đợi xe buýt.
 
Thanh niên Phùng ngồi hít bụi đợi xe buýt.
Lên xe thì mình ngủ hơn 1 tiếng, thức dậy khoảng 3 giờ, trời bắt đầu mưa. Ngồi nhìn khung cảnh qua cửa sổ xe và nói chuyện với anh Thắng đến 4 giờ thì cũng về tới Tp.Cao Bằng. Xuống xe đi bộ về Homestay thì ngang qua quán bún đậu mắm tôm nên hai anh em ghé vào ăn. Ăn xong về Homestay gặp anh chị chủ Homestay nên ngồi nói chuyện về chuyến đi hôm nay, anh Thắng lấy đồ rồi từ biệt lên xe khách về Hà Nội trong đêm luôn.
 
Mình nói chuyện một tí nữa với mấy anh chị ở Homestay rồi lên tắm nằm nghỉ đến 6 giờ thì ra quán cà phê Phố gần Homestay để ngồi viết nhật ký, đăng hình sống ảo, kiểm tra tài chính mấy ngày qua. Đến 8 giờ thì thấy đau họng (Viêm họng do hít bụi) nên quay về Homestay uống thuốc rồi coi phim đến 10 giờ rồi đi ngủ.
 
 
Viêm họng còn uống sữa chua.
 
Kết thúc một ngày nữa ở Cao Bằng, đi thác Bản Giốc ngay sau lũ lụt nên không được đẹp. Nhưng dù sau cũng đã được đến để trải nghiệm và check in theo kế hoạch ban đầu. Vậy là Cao Bằng không còn gì để hối tiếc nữa. Hang Pác Pó thì lại nằm nghịch đường và xa quá nên mình đã gạc bỏ. Tiếp theo sẽ là hành trình đi về Hà Giang.

Nếu các bạn có thời gian rảnh thì kết bạn Facebook với mình nhé. Để giao lưu học hỏi và chia sẻ những chuyến đi nữa.
Facebook của mình: https://www.facebook.com/thiensucuamotvisao
Blog cá nhân của mình: phungoro.home.blog
Giá khách sạn xung quanh