Chương 24: Gia Lai, Bạn Mưa Vẫn Theo Ta!

Ngày thứ 33: Núi Lửa Chư Đăng Ya - Biển Hồ - Thác Phú Cường.

Ngày thứ 33: Núi Lửa Chư Đăng Ya - Biển Hồ - Thác Phú Cường.
Mục lục bài viết
Ngày bắt đầu: 28/06/2019 Số ngày: 39 Tổng chi phí: 21,000,000đ

Ngày 30/07/2019

• Ngày Thứ 33: Núi Lửa Chư Đăng Ya – Biển Hồ – Thác Phú Cường.


Thời tiết sáng nay không còn mưa nhưng hơi nhiều mây đen và âm u. 7 giờ rời nhà Nghỉ đi tiếp, ven đường dừng lại mua bánh bao rồi ngồi ở một góc cây xăng, nhìn giống như người vô gia cư vậy.

Sắp đến Pleiku. 

Đi về hướng Tp.Pleiku đến đường vào Biển Hồ Chè trước nên mình rẽ vào. Tới Biển Hồ Chè dừng lại tiếp tục công cuộc tự kỷ sống ảo một mình. Những người đang hái chè nhìn mình chăm chú từ xa, chắc sợ mình là ăn trộm chè!

Lúc ở Tuyên Quang và Thái Nguyên là lần đầu nhìn thấy cây chè nhưng lúc đó không hái thử, nên giờ hái mấy lá non nhai thử thì vị chè hơi trát nhẹ nhẹ ngậm lâu hơn thì hơi đắng không ngon như mình nghĩ!.

Những người hái ché từ xa canh me nảy giờ nhưng vẫn lén hái trộm được 5 đột chè non ép vô cuốn sổ tay để đem theo làm kỷ niệm, rồi quay xe ra đi núi lửa Chư Đăng Ya cách đó 7km nữa.

Biển Hồ Chè. 
Hít chè nên không với được mây cao.
Bắn chim!
Vừa đi vào một đoạn đường đi Chư Đăng Ya thì mình thấy một vườn cây cà phê 2 bên lộ, dừng lại hái thử vài trái để ngắm nghía. Đây cũng là lần đầu tận mắt thấy, tận tay cầm trái cà phê tươi trên tay. Từ nhỏ đến lớn toàn uống cái nước đen đen gọi là cà phê chứ biết có phải thật sự là cà phê hay không. Biết đâu toàn là bắp khét, hay toàn là Pin con Ó. (Ếch ngồi đáy giếng lâu năm mà, nên chuyến đầu tiên này kéo theo biết bao cái đầu tiên được nhìn thấy).

Lần đầu chú nhà quê thấy cây Cà Phê.
Đường vào Núi lửa Chư Đăng Ya hơi khó đi nhưng được cái cảnh đẹp, hai bên là vườn cà phê, hết vườn cà phê là những cánh đồng lúa trải dài hai bên đường. Lúa mới lên mạ nhìn xanh ngắt một dảy dài đến những chân núi xung quanh, tiếc là lúc đó không dừng chụp lại.

Núi lửa Chư Đăng Ya nhìn từ xa.

Tới chân núi lửa vừa dừng lại thì gặp 2 bạn nam từ trong đường lên núi lửa đi ra. Nhìn xe cộ và người toàn dính bùn đất nên mình chào họ rồi hỏi thăm họ. Hai bạn ấy là người Quảng Ngãi cũng đang đi du lịch bằng xe máy, chỉ từ Quảng Ngãi tới Pleiku rồi quay về. Vừa đi từ trên núi lửa xuống, tình hình là do mưa mấy ngày nay nên đường vào chân núi chỗ gửi xe để đi bộ lên bị xìn lầy và đường đi bộ lên núi cũng vậy.

Nhìn cảnh tượng toàn thân, xe cộ bị đầy bùn đất của hai bạn đó mình suy nghĩ một lúc có liều như hai bạn để lên không. Đứng nói chuyện với hai bạn đó được thêm một lúc rồi tạm biệt nhau. Mình thử đi vào một đoạn xem có thể liều được không, nhưng đường đi toàn bùn lầy, vào được một đoạn vài mét thấy dơ quá quyết định quay ra không lên nữa.

Quay ra chụp vài tắm ảnh dưới chân núi để check in cho biết cũng có đến đây, rồi lại quay ra đi về đường thông Gia Lai. Dừng lại ở đường Thông Gia Lai chụp 80 bức hình tự kỷ phân thân nhưng khi xem lại thì chẳng lấy được tấm nào coi được. Cuối cùng chỉ lấy được một tấm chụp đường thông không có mình cũng không có em Sirius.

Chụp check in cho biết có đến.
Mấy đám mây ấy.
Đường Thông Gia Lai, tiếc là chụp nhiều hình tự sướng mà xấu quá đến tối xem lại thì xóa hết.
Tiếp tục chạy qua đập tràn Nghĩa Hưng, cầu treo Biển Hồ rồi theo đường Phó Đức Chinh chạy về Biển Hồ. Đến đây mua vé gửi xe rồi đi bộ vào trong khoảng 600m nữa mới tới chỗ tượng Phật. Vé vào Biển Hồ là 10 nghìn/người, đường đi vào được làm rất đẹp. Hai bên là hành cây thông, phía dưới là hồ nước trong xanh xung, một khung cảnh tuyệt đẹp.

Lại ý tưởng chụp phân thân bằng app Clone nhưng độ phân giải ảnh của app sau khi chụp quá cùi nên không lấy được tấm nào. (Xóa luôn cái ứng dụng cùi mía này bỏ luôn).

Đi thang xuống mép bờ hồ bên dưới để tiếp tục công cuộc sống ảo. Còn định đi bộ một vòng xung quanh bên dưới thì mây đen ùn ùn kéo đến, sợ mưa ướt đồ để trên xe và ướt điện thoại trên người dội leo lên chạy bộ le lưỡi ra chỗ giữ xe nhanh nhất có thể.

Mấy hàng thông ven đường ra Biển Hồ.
Hồ T'nưng.
Biển Hồ Gia Lai! 
Đang miệt mài tự kỷ thì yêu quái xuất hiện trên bầu trời.
Ra lấy xe trời vẫn chưa mưa, thấy vậy xin chú bảo vệ cho chạy vào đường ra Biển Hồ chụp vài tấm hình làm kỷ niệm. Lúc đầu chú bảo vệ không cho nhưng nghe mình nói đang đi xuyên Việt về nên mới cho vào. Phải chi lúc đầu mình nói trước là được rồi, có khi được chạy ra ngoài kia luôn khỏi phải gửi xe. Có mấy người cũng đi du lịch nghe mình nói với chú bảo vệ đang đi Xuyên Việt về, nên xin chụp chung với mình mấy tấm hình. (Chụp bằng điện thoại của họ, không biết mình có được đăng ở đâu đó không nữa!).

Mới sống ảo được mấy tấm hình thì trời bắt đầu mưa, phải cố chạy nhanh qua đối diện bên đường ghé vào quán cơm trú mưa rồi ăn cơm trưa luôn. Ăn xong đợi hơn 1 tiếng mới hết mưa. Tiếp tục chạy về Tp.Pleiku mới đi một đoạn trời bắt đầu mưa, lại phải dừng bên hiên nhà ven đường để trú.

Tranh thủ mây chưa kéo đến cũng gắng chụp được một tấm.
Hết mưa mình đi tiếp về quảng trường đại đoàn kết Pleiku, xe máy bị cấm vào, lười tìm chỗ gửi xe nên không vào nữa. Chạy một vòng đường xung quanh quảng trường rồi ra đường AH17 đi ra khỏi Tp.Pleiku. Mới vừa ra khỏi địa phận thành phố trời lại tiếp tục mưa lại phải trú vào một nhà kho bỏ trống ven đường gần một tiếng.

Chạy quanh quảng trường Đại Đoàn Kết thì phát hiện anh hùng Núp.

Trong lúc đợi tạnh mưa ngồi xem các địa điểm ở Gia Lai. Cụm thác Chín Tầng và thác Xung Khoeng lại nghịch đường với kế hoạch hiện tại. Kế hoạch cũ trước đây định đi hết, nhưng hiện tại đang rút ngắn nên chỉ đi những điểm thuận đường.

Lên Booking tìm không thấy Homestay nào ở Gia Lai, không biết phố núi nổi tiếng như vậy mà không có Homestay hay có mà không ai đưa lên Booking.com không biết.

Hết mưa trời vẫn còn sớm, thấy thác Phú Cường ở Chư Sê hơi nghịch đường chỉ 8km nên quyết định sẽ đến đó. Đến thác thì đã 4 giờ chiều. Nơi đây còn hoang sơ và đang xây dựng nên vào miễn phí. cũng may họ đã xây dựng xong đường xuống chân thác nên đi bộ xuống khá dễ dàng.

Xuống tới chân thác thì thấy ba chú công nhân đang xây đường đi băng qua bãi đá lõm chõm đến chân thác. Còn bên kia là nhóm bốn người phụ nữ trung niên khoảng 40 trở lại đang ngồi picnic nhậu nhẹt. Thấy mình đi ngang qua họ kêu gọi rồi chêu ghẹo mình: “Trai đẹp kìa chị em!, Đi đâu thế em trai, vào uống với các chị nè, người yêu đâu sao đi một mình buồn thế”… Thấy bốn chị đó hình như đã say sỉn hết rồi, lúc này mình chỉ biết mỉm cười mà không biết trả lời thế nào, rồi tiếp tục leo qua bãi đá lõm chõm đến chân thác bắt đầu sống ảo tiếp.

Thác còn hoang sơ, nước màu nâu đục không được trong xanh, chắc có lẻ do trời mưa (Đi tới đầu cũng gặp thác đục, sông Nho Quế bình thường xanh lúc mình tới nó cũng đục!).

Đang nhậu nhẹt thấy mình cái ra dẹo trước mặt cái quay vô.
Thác Phú Cường.
Nhìn xung quanh thấy nơi này cắm trại thì quá đẹp luôn. Nhưng trời cứ u ám, mây đen vẫn lơ lững trên đầu. Sợ nếu ở lại cắm trại mà nữa đêm mưa gió có khóc tiếng Tây Ban Nha cũng chẳng ai nghe thấy. Không còn dám mạo hiểm như những lần trước đây, chỉ ngồi ngắm thác, chụp ảnh quay clip ngắn, rồi quay ra leo lên lấy xe trở ra cây cầu treo màu đỏ lúc vào thấy nằm bên tay trái.

Tới cây cầu chụp một tấm hình rồi quay ra thị trấn Chư Sê. Đúng là quyết định sáng suốt khi không ở lại thác cắm trại. Vừa đến Chư Sê mưa lại đến, thấy cái nhà nghỉ ven đường ghé vào hỏi giá là 120 nghìn/đêm nên ở lại luôn. (Phòng không được sạch sẽ, lại không có nước nóng, đúng là thảm họa nhà nghỉ).

Bên kia không biết có cái gì mà bị cấm.

Vậy là lại kết thúc một ngày nữa ở Tây Nguyên với tỉnh Gia Lai, bỏ khá là nhiều nơi, nếu không mưa có thể đã ở lại Phố Núi buổi tối đi một vòng trải nghiệm cho biết rồi. Dù vì cũng đang trong chuỗi Xuyên Việt thất bại nên những thứ tốt đẹp để lần sau vậy. Bây giờ chỉ có đi và đi, ghé được điểm nào thì ghé, chỉ mong kết thúc sớm để cơ thể này được phục hồi.
Giá khách sạn xung quanh