LÝ SƠN, một câu chuyện dài

Lý Sơn với mình là nơi đi trốn... sau những mệt mỏi vì công việc, vì mọi thứ dồn nén và vì kì nghỉ lễ 2-9 năm đó trực muốn sấp mặt. Với những kẻ săn bình minh, Lý Sơn nhất định là một điểm sáng giá. Nhưng mà, đừng mải trốn ở Lý Sơn, riết rồi lại không muốn về nhà đâu.

Lý Sơn với mình là nơi đi trốn... sau những mệt mỏi vì công việc, vì mọi thứ dồn nén và vì kì nghỉ lễ 2-9 năm đó trực muốn sấp mặt. Với những kẻ săn bình minh, Lý Sơn nhất định là một điểm sáng giá. Nhưng mà, đừng mải trốn ở Lý Sơn, riết rồi lại không muốn về nhà đâu.
Mục lục bài viết
Ngày bắt đầu: 3/09/2018 Số ngày: 3 Tổng chi phí: 2,700,000đ

Tóm tắt lịch trình:

Tích, chú chó mượn của ông anh Khải
"Mỗi khi đi đến một nơi nào đó, hãy đi bằng cả trái tim mình, một trái tim trần trụi nhất." 
...
Lý Sơn với mình ban đầu chỉ đơn thuần là một nơi mình tính trốn đi vài ngày để ổn định lại tinh thần từ công việc có chút rảnh rỗi. Tụi mình vốn là 3 đứa con gái đặt vé máy bay mà đi, vậy mà đến sát ngày đi thì một đứa bận, cuối cùng chỉ còn 2 đứa đủ một chiếc xe máy.
Trước khi đi, tụi mình đã tìm hiểu rất kĩ thông tin trên mạng, rồi còn tham khảo cả nhóm chị mình đi trước, lên cả một lịch trình excel dài, vậy mà đến Lý Sơn rồi vẫn còn nhiều thứ tiếc nuối vì chưa làm, chưa đi được. 
Lý Sơn những ngày đầu tháng 9 nắng chói chang, cái nắng khô khô rát rát khiến tụi mình không dám rời nhà vào cỡ 2 rưỡi, 3 giờ. 

NGÀY 1: Lý Sơn ngày mới đến đảo

Tụi mình đáp chuyến bay từ Hà Nội tới Chu Lai cũng vào khoảng 8 rưỡi, di chuyển tới thành phố Quảng Ngãi để bắt 03 ra Sa Kỳ mà bụng đói meo, 2 đứa lại tranh thủ mua bánh mỳ thập cẩm ngày bến xe buýt ăn cho ấm bụng.
L: Bánh mỳ Quảng Ngãi, mua ở một xe đẩy ven đường
Bánh mỳ Quảng Ngãi có cái lạ là thịt bằm cứ ngọt ngọt, mới ăn còn nguyên cả cọng hành dài cỡ ngón tay, mình đang đeo mắc cài, mỗi lần ăn miếng bánh mỳ là như muốn kéo cả cọng hành nuốt vô bụng. Bất quá phải nói là bánh mỳ Quảng Ngãi khá là ngon với mình, dù trước đó mình vốn là đứa ăn mặn. Sa tế trong bánh mỳ dù cay vẫn cảm nhận được tí ngọt đặc trưng trong này à. 
Cỡ 10 rưỡi hơn tụi mình đến Sa Kỳ, bỏ lỡ chuyến tàu cao tốc trước đó. Mấy đứa mua vé 11h30 sớm nhất mà cứ nghĩ tàu cao tốc, ai dè là tàu thường, cỡ hơn 1 tiếng mới tới được Lý Sơn. Bất quá lại có được trải nghiệm, ghế dựa rất thoải mái, lại còn có giường nằm, dịch vụ rất tốt. Tụi mình thức được xíu lúc mới lên tàu, còn lại lăn quay đơ, tỉnh dậy xung quanh từ người lạ tới người quen, mắt ai cũng ngái ngủ. 
Tụi mình ở homestay nhà cô Thuần. Vì đi tiết kiệm hết mức có thể, nên hai đứa cũng không kén chọn quá nhiều. Nhưng phòng ngủ tụi mình vẫn là phòng riêng, chưa kể còn có điều hòa. Mỗi bữa ăn đều ngồi ở sân, dưới tán cây xoài thực sự rất thú vị. Có bữa đang ăn mà một quả cau nhỏ chín còn rơi cốp phát đầu mình, làm mình tưởng cái gì ăn được ^^ 
Bắt đầu từ 3h là một chuỗi bỡ ngỡ với hai đứa tụi mình. Chuyện là mình mới chỉ vào miền trong có lần thứ 2, không quen với giọng Lý Sơn. Bữa hai đứa nghe cô Thuần nói chuyện cũng phải lắng tai mà nghe để trò chuyện. Ra đến hòn Mù Cu giữa nắng chang chang, nghe giọng ông anh địa phương kêu “Ra giờ này nắng lắm, chiều mốt rồi mà ra chụp ảnh” mà hai đứa đứng đơ >v< 
Đến đây thì mình chỉ méc nhỏ những thứ nên chú ý khi tìm đến với Lý Sơn thôi. Theo như lời một ông anh tụi mình tình cờ gặp trên đỉnh Thới Lới, chỗ cột cờ. 
HÒN MÙ CU 
Hòn Mù Cu trước đó vốn là một đảo nhỏ xíu tách biệt với Lý Sơn bởi nước biển. Giờ thì bê tông hóa nên xe máy đã có thể ra được dễ dàng.
Hòn Mù Cu đẹp nhất vào buổi sáng, khi ánh nắng không bị ngược sáng trong những thước ảnh. Ở hòn Mù Cu có một ngọn hải đăng nhỏ, mình đi thì thấy luôn trong tình trạng đóng cửa nên cũng chỉ dùng là chỗ ngồi nghỉ lúc mệt bơ phờ.
Hòn Mù Cu - Hải đăng, nhành cây khô và tảng đá đầu chó
Tinh ý sẽ thấy một nhành cây khô phía bên phải hải đăng, nó vẫn ở đó từ trước tới giờ. Nhìn xa mình còn nghĩ chẳng lẽ ai xây bia mộ, tới gần thì nom giống giáng ngón tay ghê gớm. Đây là nơi mà mém thì tụi mình bỏ lỡ, để đến khi ra rồi mới thấy từ đây nhìn xung quanh view thật sự rất đẹp, đặc biệt cho những bạn muốn sống ảo. Mình bữa đó chỉ vì tò mò nên ra thôi, cứ nghĩ dù là bia mộ ai cũng nên tới chào hỏi họ chút >.<
NÚI THỚI LỚI - hoàng hôn
Chiều đó tụi mình còn chút thời gian, nghĩ đi thêm điểm cũng chẳng kịp, nên hai đứa liên phi xe lên núi Thới Lới, thành ra được ngắm cả bình minh lẫn hoàng hôn của Lý Sơn từ núi Thới Lới luôn.
Một đoạn đường lên núi Thới Lới - chiều hoàng hôn nhuốm đỏ
Ở núi Thới Lới có một triền cỏ, vào buổi chiều ánh sáng chiếu vào nên có những ánh hồng rất đẹp, từ góc đó nhìn ra biển sẽ thấy một biển Lý Sơn rất rực rỡ, nhưng cũng rất bình lặng.

NGÀY 2: Ra đảo Bé ngắm san hô

Nghe nói đến Lý Sơn nhất định phải đi ngắm bình minh. Tụi mình mặc dù bình thường rất lười nhác, nhưng chẳng hiểu sao lại có rất nhiều động lực làm những điều khác thường trong mỗi chuyến vi vu.
CỔNG TÒ VÒ
Sáng sớm tụi mình tới cổng Tò Vò đã thấy rất nhiều người bơi rồi. Gần cổng Tò Vò là chùa Đục – Quan Âm đài, nhờ đó mà bình minh từ đây bất giác có cảm giác gì đó tôn nghiêm hơn rất nhiều.
Cổng Tò Vò - nơi đón bình minh sớm nhất ở Lý Sơn
Thực ra thì mình không quá ấn tượng với cổng Tò Vò, có lẽ một phần vì bữa đó hơi đông người. Tụi mình chỉ đơn thuần ngồi ở những mỏm đá gần cổng, cảm nhận sóng biển vỗ nhẹ vào đá, bật tung bọt nước trắng xóa.
Thi thoảng tụi mình sẽ chui qua cổng Tò Vò đi ngắm tụi cua đá, nhìn thấy người rồi tụi nó lẩn nhanh dễ sợ. Thi thoảng hơn thì ngồi trên mỏm đá có dải rau muống biển, đúng vào độ nở hoa tím nên từ đó nhìn ra cổng Tò Vò thấy nên thơ cực.
Gần cổng Tò Vò là con đường bích họa, bữa ai thích sống ảo thì đi dọc cả con đường này rất thích hợp.
B: Sáng ở Lý Sơn có gì?
Bữa đó tụi mình hẹn cô Thuần đặt vé ra đảo Bé giùm, nên tiện đường ra cảng để đi tàu, tụi mình ăn sáng tại cảng luôn. Ở cảng người tới người đi tấp nập, hai đứa tụi mình, gọi một suất bánh hỏi, một bún chả cá. Bánh hỏi mình ăn quen ở Phú Yên rồi, nên ở Lý Sơn ăn rất dễ, có điều lòng heo mình thích thì bánh hỏi ở Lý Sơn không có, tiếc quá. Còn bún chả cá bạn mình ăn kiểu gì, nó bảo không hợp gu.
ĐẢO BÉ LÝ SƠN
Đảo Bé an bình như cái tên xã đảo của nó ấy, đi rồi mới thấy người ta có ví nó như một viên ngọc rơi xuống từ thiên đường cũng không ngoa đâu. Đảo bé xíu hà. Tụi mình vừa đặt chân lên cảng thì có xe điện chờ sẵn, ghép đủ người liền đi một vòng quanh đảo.
Những mỏm đá ở đảo Bé Lý Sơn - xã đảo An Bình
Đầu tiên là bãi Dừa, quên béng mất dừa gần đó, hai đứa tụi mình cứ đứng mãi ở đoạn kè chắn sóng với mỏm núi phía sau rồi bỏ lỡ mất luôn mấy cây dừa.
Gần bãi Dừa là một cây cầu gỗ, đẹp lung linh, rất hợp với những ai đang chìm đắm trong sự lãng mạn. Mà bữa đó anh lái xe điện của tụi mình kêu chỗ đó nguy hiểm, không dừng lại. Cả đoàn nghe chữ nguy hiểm tự dưng rén luôn, không ai ý kiến gì mà cứ mặc định đi tiếp.
Vòng vòng quanh đảo Bé, cảm giác phải nói là đẹp muốn nao lòng. À, cũng tại mình thích những nơi biển đảo có núi nữa.
Bãi tắm chính và bãi san hô là điểm dừng cuối cùng ở đảo Bé của tụi mình. Bãi tắm chính của đảo Bé nên nó cũng bé xíu hà. Tụi mình coi vậy nên cũng không tắm luôn mà chỉ quanh quẩn chụp choẹt. Chính là chịu khó đi loanh quanh bãi chính thì chỗ nào cũng có thể sống ảo, à không, là chỗ nào cũng có thể khiến cho bạn phải thốt ra cái câu “Amazing”.
Tụi mình quyết định ngắm san hô bãi xa, 120k một đứa, chú chèo thuyền đưa tụi mình ra xa ơi là xa, thả hai đứa xuống vẫn không quên ném cho hai đứa cái phao bám vào, rồi thì để hai đứa tận hưởng san hô dưới lòng biển sâu, những lúc nào mệt thì cứ nằm ngửa ra thả trôi người mà ngắm mặt trời, sang chảnh dễ sợ. Đến lúc đi vào thì chú thỉnh thoảng lại kêu cúi xuống, đoạn này ngắm san hô đẹp nè, mình cúi xuống theo lời chú, kết quả vừa được nhìn san hô, vừa được nhìn các hào nhỏ dưới biển, thấy đáy biển đúng thật kì diệu. Chèo lên thuyền đi vào bờ thấy xa xa sóng xô vào đá uỳnh uỳnh, nghĩ thôi đã thấy chuyến đi thật đáng trải nghiệm.
HẢI ĐĂNG LÝ SƠN
Nếu bạn là một tín đồ của những ngọn đèn biển thì nhất định không được bỏ qua hải đăng Lý Sơn. Nhà đèn này mang một nét kiến trúc rất khác so với hải đăng Cô Tô hay hải đăng Đại Lãnh mà mình đi trước đó.
Hải đăng Lý Sơn
Tụi mình xin phép mấy anh biên phòng lên coi hải đăng, có vẻ như không nhiều người tới đây nên lúc tụi mình đi anh còn dặn mấy đứa đóng cửa để giữ mát ghê lắm. Đây là nơi có thể nói là nhìn gần như toàn cảnh huyện đảo Lý Sơn, từ những ruộng hành đang vào mùa thu hoạch, đến đỉnh núi Thới Lới, rồi xa xa là biển và lối ra hòn Mù Cu.
Tuy vậy, phía lan can bên ngoài hải đăng không có nhiều không gian cho số lượng lớn người, cũng may mà bữa đó cả buổi chiều đi hải đăng cũng chỉ có hai tụi mình ^^
HANG CÂU
Chiều đó tụi mình lại tranh thủ tạt qua hang Câu ngó chút. Hang Câu buổi chiều có khá nhiều người tắm biển, mà bữa đó cũng muộn nên chắc ở được 30' thì trời nhá nhem gần như chẳng nhìn thấy gì.
Hang Câu chiều tối, chẳng còn mấy ai
Hai đứa ngồi uống nước dừa tại lán nước gần đó. Chú chủ quán thấy thế liền ra hỏi hai đứa đã ngắm san hô ở Hang Câu chưa? Hai đứa lắc một cái, chú liền kêu tiếc vậy. San hô ở Hang Câu không giống đảo Bé đâu, ở đây san hô tiếp xúc gần ánh mặt trời hơn, nên màu sắc rực rỡ hơn nhiều lắm. Rồi chú bỏ một đoạn quay san hô chú quay được cho hai đứa coi, hai đứa cả tin ngồi ngậm ngùi tiếc nuối.
Ở Lý Sơn 1 ngày rưỡi, đọc review trên mạng, mà rồi hình như chẳng thấy mấy ai nói kĩ về mấy cái này. Sáng hôm sau thì 9h30 tàu chạy rồi, biết làm sao?
Tiếc vậy, không đi sẽ bứt rứt lắm.  Thế là 2 đứa hẹn chú 7h hôm sau tới, chú đưa đi xem san hô cỡ tiếng thôi rồi hai đứa sẽ về. Chú bảo ừ, mai cứ qua, chú chở đi.
Sau đó hai đứa mới chịu về chỗ ở, tiện đường mua một xấp bánh xèo 15k/6 chiếc và ăn bát hoa quả dầm, tiện ngồi nghe bà bán hoa quả dầm kể chuyện về cô con gái chủ quán, vốn là giáo viên nhưng không có điều kiện nên lại về đây mở hàng này.

NGÀY 3: Bình minh Thới Lới và những mong muốn vội vã

Ngày hôm trước ăn trưa nhà cô Thuần có gặp chị Yến, người Quảng Trị sống và làm việc ở Đà Nẵng, vì bị bỏ bom và không muốn nhàm chán những ngày nghỉ mà quyết định một mình bắt tàu tới Lý Sơn.Tối trước đó hai chị em lần đầu gặp nhau, ngồi uống sâm dứa tám chuyện trên trời dưới đất, nhưng chủ yếu vẫn là xoay quanh mấy câu chuyện tình nhức nhối của các cặp yêu nhau và cả câu chuyện vượt ký túc xá những ngày đi học của chị.
4h sáng, mấy đứa lục đục mò sang phòng chị Yến gọi chị dậy, phóng vù vù ra cột cờ ở núi Thới Lới vì sợ không kịp đón bình minh. Đến mức mà chẳng kịp nhìn gì, ngoài phiên họp chợ sớm ở Lý Sơn.
NÚI THỚI LỚI 
Cột cờ Việt Nam - Bình minh trên biển
Có một câu mình muốn chia sẻ thế này: Nếu bạn muốn ngắm bình minh sớm nhất trên Lý Sơn, hãy đến cổng Tò Vò. Nhưng nếu bạn muốn ngắm bình minh đẹp nhất từ Lý Sơn, hãy lên cột cờ ở đỉnh Thới Lới.
Ngắm bình minh từ núi Thới Lới - hồ nước ngọt, bà chị 2 ngày, ông anh 1 ngày và ông anh vài giờ
4h30 của ngày thứ 3 ở Lý Sơn, tụi mình đã lục đục chuẩn bị đồ vác mặt lên Thới Lới ngắm bình minh. Cùng với hải đăng, bình minh là một thứ mà mình cứ như là fan cuồng của nó. Không cần biết bình minh sắp tới bạn nhìn sẽ ra sao, chính là trước đó bạn sẽ đi qua chợ, sẽ cảm nhận được nhịp sống của Lý Sơn một cách rất rõ ràng, cái mùi sầu riêng trong buổi chợ sớm sẽ đánh thức khứu giác của bạn, thế là bạn đã có một góc nhỏ hương vị của Lý Sơn rồi.
Gần 5h tụi mình đến chân cột cờ. Lúc đó đã có hai anh chị bật nhạc ngồi yên vị chờ bình minh lên. Tụi mình sống ảo một lúc, rồi cũng lại yên lặng chờ mặt trời nhô lên từ biển. Cỡ 5h, bình minh cuối cùng cũng lên. Mình không nghĩ cách so sánh với lòng đỏ quả trứng gà là hoàn toàn đúng đối với bình minh trên biển. Nói sao nhỉ, cái lòng đỏ mà tụi mình nhìn từ Thới Lới, nó đỏ một cách dịu dàng, lên từng nhịp tính bằng giây mà khiến tụi mình đứa nào cũng phải thốt lên rằng thật sự rất rất đẹp.
Nhờ ngắm bình minh mà tụi mình tình cờ gặp Tích, chú chó mực của ông anh người Lý Sơn – Khải. Theo cách nói của ông anh ngộ thì việc tụi mình gặp nhau đúng là một cái duyên, nhờ đó mà chuyến đi đáng nhớ hơn rất nhiều.
Nhóm tụi mình 4 người, 1 chó cùng lên hồ nước ngọt trên đỉnh Thới Lới.
HỒ NƯỚC NGỌT 
Hồ nước ngọt là tàn tích còn lại từ miệng núi lửa thì ai cũng biết khi tìm hiểu trên mạng ý. Mình chỉ muốn chia sẽ là không hề lãng phí khi bạn quyết định lên đây đâu. Từ con đường lên hồ nước ngọt đẹp vô cùng cho đến khi đứng trước hồ. Vốn dĩ chỉ là một cánh rừng xanh trước kia cỡ 2ha bao phủ thôi những cũng thật sự rất đẹp. Lên đến hồ bạn sẽ có cơ hội nhìn toàn cảnh Lý Sơn phía dưới, yên bình đến nhẹ lòng. Bữa giờ hồ có thêm một con đập bê tông, từ đó có thể lên tới đồn biên phòng trên đó. Mà tụi mình không có ai lên hết, âu cũng vì muốn giữ lại thứ gì đó riêng cho Lý Sơn. Có một điều đặc biệt là bạn sẽ nhìn thấy một khe ăn sâu vào vách núi, nghe bảo đó là đường của dòng chảy nham thạch từ trước đó, giờ thì chỉ còn lại những vết tích nhìn kỹ mới thấy à.
ĐÈN ĐÁ CẠN
Đèn đá cạn buổi sáng - ngược sáng
Đèn đá cạn thật ra bằng sắt à, trực tiếp sẽ thấy có nhiều vết tích han gỉ của sóng biển, mưa gió trên đảo. Lối ra giống như một cái cầu cảng nhỏ, hai bên là kè chắn sóng. Cứ đi men theo con đường bờ biển ở Lý Sơn là có thể ra đến đèn đá cạn, khá là gần với một bệnh viện nhỏ trên đảo. Bữa đầu tụi mình đi đâm thẳng vô bệnh viện, sau nhờ ông anh Khải địa phương mà mấy đứa mới không bỏ lỡ nơi này.
HANG CÂU - thêm một lần đi
Đến tận ngày cuối mới tới hang Câu để tranh thủ lặn ngắm san hô nên không kịp làm gì nhiều. Nếu có thời gian, mình khuyên các bạn nên làm một chuyến đi ngắm san hô ở hang Câu, sau đó đi trải nghiệm các khu vực thác ẩn gần đó và tới chùa Hang thăm thú. Mình mới nghe kể và được cho xem hình chứ chưa kịp đi, nhưng coi bộ rất thú vị.
Tụi mình bữa đó chỉ kịp ngắm san hô vào buổi sáng, cũng gần 8h mà chuyến tàu về là 9h30 nên không có nhiều thời gian. Chuyện là bữa đó tụi mình 5 người, 3 đứa khách cùng ông anh Khải và cậu em Rau người Lý Sơn cùng chèo thuyền thúng ra ngắm san hô, san hô thì chưa kịp nhìn nhiều thì đã bị sóng đánh cho sấp mặt.
Ông anh tụi mình mới quen có một cái tính xấu là thích đùa dai. Ổng lôi tụi mình đi ra phía sóng lớn, san hô mới ngụp được vài lần để nhìn thôi mà sóng đánh cho tơi tả, lạc luôn cả kính ngắm, còn kêu là trải nghiệm cái nắng gió của người dân Lý Sơn. Trải nghiệm xong mà mình cảm thấy trời ạ, thật may mà mình còn sống để dạt vào bờ.
San hô ở hang Câu rất đẹp, đúng như chú gần đó giới thiệu cho tụi mìn. Nhưng là nếu bạn có điều kiện, hãy thử ngắm san hô ở cả hai bên như tụi mình.
- Ở hang Câu: bạn có thể chạm chân xuống san hô phía dưới, nhưng đừng vì vậy mà dẫm lên san hô, bơi đi và hãy chỉ đơn thuần nhìn ngắm vẻ đẹp của nó.
- Ở đảo Bé: cùng với san hô, bạn sẽ được nhìn các dòng sông nhỏ dưới đáy biển, ngẩng mặt lên phía trên là ánh nắng chiếu xuyên qua dòng nước, san hô có vẻ trầm mặc hơn nhưng cảm giác thì không kém hơn chút nào.
...

Chung chung, đây là tóm lại vài thứ mình rất muốn chia sẻ:

- Nếu là tín đồ bình minh, mà ở Lý Sơn cỡ 2, 3 ngày thì nhất định phải ngắm bình minh ở cả Thới Lới lẫn cổng Tò Vò nha.
- Hòn Mù Cu thì buổi sáng ra là tuyệt vời nhất, chiều rất nắng, cũng rất chói.
- Thới Lới và cổng Tò Vò thì sáng sớm đi hay chiều hoàng hôn đi đều đẹp, mỗi thời điểm đều có cái đặc biệt của nó.
- Hang Câu đi buổi sáng từ 7h đổ ra thì sóng có hơi to. Đi tầm trưa trưa ra ngắm san hô, xong đi khám phá tới chùa Hang rồi quay lại tắm vừa đẹp.
- Đảo Bé thì đi buổi sáng là đủ. Nhớ ngắm san hô nhé. Nếu bạn muốn ở lại đảo và ngắm bình minh cũng không sao hết, chỉ là mình chưa thử, nhưng có rất nhiều bài chia sẻ trên mạng có nhắc đến.
- Còn nữa, đến Lý Sơn đừng bỏ quên đồ ăn. Mình đi khi đang đeo mắc cài nên có hơi bất tiện, nhưng thử được gì hãy thử nhiệt tình ý.
- Bánh xèo Lý Sơn có cả nhân thịt và tôm, bé như lòng bàn tay mình ấy. Một xấp 6 cái, 15k/xấp, đừng mua kiểu cho cháu 2 cái hay 4 cái như tụi mình lúc đầu. Kì quặc lơ ngơ và buồn cười, đến mức quay lại lần 2 mua bánh xèo được cô chủ quán nhớ luôn.
- Mình bị mắc bệnh Phú Yên, cứ nghĩ bánh hỏi là phải đi với lòng heo. Bánh hỏi ở Lý Sơn không có lòng heo đâu à. Nhưng ăn cũng vẫn ngon lắm.
- Cháo nhum, ram chả cá cũng phải ăn nữa đó. Mình bị ghiền ram chả cá nên cứ mỗi bữa ăn nhà cô Thuần đều kêu cô làm cho mình ăn. Dù răng muốn rơi hay mỗi lần ăn phải dùng kéo cắt vẫn không bỏ được à.
- À, nước mắm ở đây cay dễ sợ. Mình chấm cá hấp cứ sợ tanh, mà chấm đút vô miệng thì cay muốn xì khói, quên luôn không thấy vị tanh ở đâu.
- Chả cá cũng rất ngon đó.
- Hoa quả dầm cũng được. Mình mua hoa quả dầm chỗ chợ buổi chiều tối, bà bán hoa quả dầm như muốn cho mình cả quả bơ ấy. Mà mình thì sợ bơ đến tá hỏa, cuối cùng lại nhờ bà ăn hết bơ hộ, tiện tám nhảm với bà luôn. Tuy rằng giọng bà vẫn khiến mình nhiều khi không bắt kịp, nhưng cái cảm giác đi du lịch và được nói chuyện dân dã với người địa phương thật sự rất rất đáng giá nha.
P/s: Mình bị mắc bệnh dài dòng, không biết khi nào mới sửa được.
- Sei An (seigreens@wordpress) - 
Giá khách sạn xung quanh