Kinh Nghiệm Du Lịch Tự Túc Phượng Hoàng Cổ Trấn Đẹp Mê Lòng Người

Kinh nghiệm tự túc đến phượng hoàng cổ trấn oanh tạc trong

Kinhnghiệmdulịch dulịch PhượngHoàngCổTrấn TrươngGiaGiới

Bạn muốn mua vé tham quan?

Klook.com
Khách sạn Vé máy bay Sim du lịch

KINH NGHIỆM TỰ TÚC ĐẾN PHƯỢNG HOÀNG CỔ TRẤN OANH TẠC TRONG 4 NGÀY

Các bạn hãy cùng tham khảo kinh nghiệm du lịch tự túc của cô gái Mai Chi đến Phượng Hoàng Cổ Trấn đẹp như những thước phim dưới đây nhé!

TỔNG CHI PHÍ ĐI LẠI VÀ DI CHUYỂN: 10 triệu đồng/người (bao gồm cả phí làm visa). 


1. NGÔN NGỮ: tiếng Anh ở đây gần như vô dụng, còn tiếng Trung Quốc thực ra không có thì cũng chả sao, nhưng nếu bạn học được vài câu kiểu: tôi muốn đi + địa điểm, cảm ơn, bao nhiêu tiền, ít cay (vì đồ ở đây họ cho hơi cay)...là ổn. Không thì chỉ cần 1 cái điện thoại đủ sóng 3G là ổn. Không biết gì cứ google dịch là ra. 

2. PHƯƠNG TIỆN LIÊN LẠC: Hãy mua ngay 1 sim 3G Trung Quốc khi ra khỏi cửa bên phía Trung Quốc nhé! 
Giá: 170k/ sim 3G có sẵn 50 tệ trong tài khoản. Nhờ người ta đăng kí giúp mình 3G luôn, nếu có thể bạn nên nạp thêm khoảng 50 tệ nữa mới đủ dùng. Người bán hàng là người Việt Nam nên tha hồ hỏi và nhờ vả. 
*** Tải các app:
- Betternet ( kết hợp với wf hoặc 3G ) bạn mới vào được FB, viber, insta,..
- App Pleco (từ điển Trung có sẵn để tra từ)
- Wechat
- App chỉnh ảnh: Cái này cần lắm nè, dù Phượng Hoàng Cổ Trấn chụp lên thôi đã đẹp rồi nhưng để đúng như mắt mình nhìn bạn nên chỉnh một chút qua VSCO, Analog nha!!!! 

3. PHƯƠNG TIỆN DI CHUYỂN

3.1 Di chuyển đến Phượng Hoàng Cổ Trấn Bằng Máy bay:

Bay 2 chặng từ Hà Nội - Quảng Châu và từ Quảng Châu - Trương Gia Giới. Sau đó đi xe bus từ Trương Gia Giới - Phượng Hoàng Cổ Trấn (cái này thì bắt buộc rồi nhé, vì bạn chẳng có sự lựa chọn nào khác đâu).

3.2 Đi tàu hoả 100%:

Bạn mua vé tàu ở ga Gia Lâm - Nam Ninh ( 21h30pm - 9ham). 
Sau đó phải chuyển tàu, mua vé đi tiếp chuến Nam Ninh - ga Cát Thủ (Trương Gia Giới): thời gian đi gần 15 tiếng. Tức là bạn sẽ đến Trương Gia Giới vào đêm. Nên nếu đi theo đường này bạn nên ở Trương Gia Giới chơi 1 ngày rồi đến Phượng Hoàng sau. Để đến Phượng Hoàng Cổ Trấn thì bạn phải đi xe bus mất 3,5 tiếng nữa.

3.3. Đường bộ kết hợp 100%: Cách mình đi đấy

- Xe Ninh Quỳnh Hà Nội - cửa khẩu Hữu Nghị: xe Limousine 9 chỗ ngồi, ốp gỗ, wifi căng đét. Giá: 200k/người. Xe trả bạn ở khu vực ăn uống ở cửa khẩu Hữu Nghị. Từ đây bạn Sẽ phải đi xe điện mỗi người 12k để sang bên làm thủ tục xuất cảnh. Bạn cứ đi theo số đông lên xe thôi, dễ ẹc. 

- Giống như việc đi sang 1 nước khác bằng máy bay, họ sẽ phát cho bạn 1 tờ khai nhập cảnh. Dù ở chuyến đi này có đi bộ thì cũng đừng quên bước ấy nhé! Tờ khai có sẵn ở bàn gần quầy nhập cảnh, bạn chỉ cần lấy bút và mở hộ chiếu ra chép thông tin thôi. 

Ra khỏi cửa nhập cảnh TQ bạn có thể đi bộ 10 phút ra đến bến xe, hoặc đi xe điện mất khoảng 20K VND. Họ mời nhiều ở ngay cửa.

- Xe đi từ cửa khẩu Trung Quốc - ga tàu Nam Ninh: (giờ trung quốc) Xuất phát 12.30 và đến nơi lúc 4pm. 

4. LỊCH TRÌNH

NGÀY 1: CỬA KHẨU HỮU NGHỊ - GA NAM NINH

- Chúng tôi xuất phát từ sáng sớm, khi mọi người vẫn còn ngái ngủ. Thời tiết thật dễ chịu, hứa hẹn 1 chuyến đi du lịch tuyệt vời. Xe nghỉ nửa đường tại Mẹt cho mọi người ăn sáng, và rồi lại xuất phát đến Hữu Nghị quan lúc 10.30am. Sau đó, chúng tôi lên xe điện để sang làm thủ tục. Phải 20-30 phút tôi mới qua được cửa hải quan. Chạy vội sang bên đầu Trung Quốc nhập cảnh. Hàng thì dài dằng dặc nhưng họ lại làm rất nhanh nhẹn. 

- Chị bán sim chào hỏi bán sim, anh lái xe thì đon đả mời chào chúng tôi lên xe điện của anh rồi lái thẳng ra bãi đón xe khách chung. Anh lái xe tên Hứa ngồi nhâm nhi chén trà trong khi đợi, anh lái 1 con xe Kia 7 chỗ mới kính cong. Chúng tôi bao xe nên lên xe nằm ngồi, đồ đạc thoải mái. Đến ga Nam Ninh lúc 4pm. Sau đấy vào ga trình hộ chiếu và chờ lên tàu thôi. 

- Ga tàu khá giống ở Việt Nam! Chúng tôi Đi tàu hoả nội địa vì không có cao tốc. Khác với ở Việt Nam, tại đây, cả toa tàu như 1 phòng KTX nam nữ chung vậy. Mọi thứ đều thoáng và công khai, may mắn là tôi nằm ở tầng 3- tầng cao nhất. Nên cũng gọi là có chút riêng tư, khi không phải nhìn người đi qua lại, không ai leo qua giường. 

- Nước sôi trên tàu rất sẵn và free. Nên 100 người trên tàu thì phải đến 99 người ăn mỳ. Ăn xong tôi wc cá nhân, lên giường đọc sách và đi ngủ. Giường khá dễ chịu, tàu thì đi rất êm nên tôi ngủ 1 mạch đến 6.30am. 

NGÀY 2: NAM NINH - TRƯƠNG GIA GIỚI

- Chuyến tàu đưa chúng tôi đến Trương Gia Giới lúc 8.25am. Thời tiết se lạnh khiến tôi run lên thích thú. Đường ra ngoài nhanh và dễ dàng. Nhưng để đến được khách sạn cả 1 quá trình tương đối khó khăn. Do không book trước phòng và chỉ lưu địa chỉ nên chúng tôi bắt đầu gặp chút vấn đề vì chuyện tìm đường. Ai đời ở xã hội phát triển như thế này mà vẫn có đất nước đại đa số không dùng tiếng Anh vậy trời 

- Sau gần hơn 30' loay hoay, chúng tôi quyết định thay đổi kế hoạch. Thay vì ở Trương Gia Giới đi Thiên Môn Sơn. Chúng tôi quyết định đi bộ ra bến xe bus mua vé để đi Phượng Hoàng Cổ Trấn, quãng đường này cũng dễ đi vì nó nằm ngay trong toà nhà phía bên trái của ga tàu hoả. 

- Dù sao thì mục đích chuyến đi này là đến Phượng Hoàng Cổ Trấn nên 2 đứa không thấy vấn đề gì lắm nếu đến sớm hơn 1 ngày thậm chí còn hơi phấn khích. Đi chơi mà, sao phải nghĩ nhiều!!!! 

- 2h30pm: chúng tôi được xe bus đưa đến bến xe Phượng Hoàng Cổ Trấn, từ đây chúng tôi định bắt taxi vào trung tâm phố cổ, thì được 1 người ra mời, ô tô không mào, trông tương đối xịn. Có 2 cô bé người Quảng Đông xinh xắn đứng cạnh hóng hớt, và rủ share, nên chúng tôi đi chung luôn. Tính ra mỗi người mất có 5 tệ, xe đẹp, nhạc hay, anh lái xe lại vui vẻ trẻ trung! Từ bến xe đến khu phố cổ chỉ khoảng hơn 2km. Đường thuận dốc nên thực ra đi bộ cũng được. Đến nơi rồi, còn vấn đề tiếp theo đây. Phòng ở !!!! 

- Chúng tôi loanh quanh mãi đi tìm cái khách sạn theo review của 1 anh trên mạng nhưng cũng chẳng thấy nên tôi chọn bừa 1 hostel trên đường đi. Nhắc lại là chuyến đi hoàn toàn ngẫu hứng nên chúng tôi cũng không đặt phòng trước. Mà dù bạn có đặt phòng trước thì tôi tin bạn cũng mất thời gian để tìm như tôi thôi. Vì đường ở đây tương đối lòng vòng, nhưng lại rất sạch sẽ bằng phẳng dễ đi. 

- Chúng tôi đã tìm được phòng ngoài việc nằm vị trí đắc địa ra thì giá khá hợp l : 168 tệ/ đêm, (có tên là Hostelling International) chất lượng phòng khá tốt so với phòng ốc ở khu phố cổ ( wc riêng, bồn cầu bệt chẳng hiểu sao người Trung Quốc rất thích xí xổm). Chúng tôi có 1 cái ban công đặt bộ bàn trà nhỏ xinh với góc nhìn rộng rãi bao quát toàn cảnh sông Đà Giang và phố 2 bên sông. 

- Tôi là đứa mê ăn uống, và với tôi, văn hoá của mỗi nơi còn thể hiện ở nền ẩm thực của nơi ấy! Nên tôi lấy làm phấn khích với suy nghĩ sẽ lê la quán xá ở đây. 
Mọi hay nghĩ đến Trung Quốc là 1 nơi có những món ăn dầu mỡ thì quên đi nhé! Riêng việc nghĩ ăn món gì cũng đủ khiến tôi đau đầu rồi. 

- Với bầu không khí se lạnh, mình thèm kinh khủng 1 nồi lẩu, và mình đã đi bộ đến dọc cuối sông gọi 1 nồi lẩu cá, 1 chai bia và đĩa rau xào. Chén ngon lành dưới bầu không khí lành lạnh của gió sông Đà Giang thổi vào. 

- Chúng tôi đã chuẩn bị trà từ Việt Nam nên đợi khi đêm xuống, chúng tôi cùng nhau về phòng thưởng trà và ngắm Phượng Hoàng Cổ Trấn về đêm...nếu nói đẹp như tranh cũng không điêu tí nào đâu! 

- Đang ngắm phố và nghĩ đến việc phải ngủ sớm hồi phục sức khoẻ sau cả ngày đi đường và cả buổi chiều lang thang ngắm nghía sáng tác ảnh đẹp thì có tiếng người ở quán Shaokao vọng lại đánh thức tâm hồn ăn uống trong tôi. À ừ thì tội gì, mấy khi nhỉ. Ăn đồ nướng bên bờ sông, nhìn sang bên kia có tiếng nhạc xập xình của vài pub nhỏ kể ra cũng hay hay... 

Trước khi ngủ tôi tự hứa với lòng mai dậy thật sớm ra chụp mấy bức bình minh ở Phượng Hoàng Cổ Trấn mới được. 

NGÀY 3: KHÁM PHÁ PHƯỢNG HOÀNG CỔ TRẤN

- Tôi dậy và ra khỏi khách sạn lúc 8h, lời hứa dậy sớm đã đi tong vì đồng hồ cài chế độ báo vào tất cả các ngày trong tuần trừ chủ nhật. Mà hôm nay lại là CN mới hay 2 đứa tôi chạy như bay ra phố cổ để chụp ảnh. 

- May sao đường phỗ vẫn vắng người, tôi hít no căng bầu không khí trong lành của buổi sáng. Đa số các cửa hàng còn chưa mở, trả lại cho Phượng Hoàng vẻ đẹp trầm ưu vốn có. Dọc bờ sông 1 vài người phụ nữ lớn tuổi ngồi giặt đồ, tiếng đập của những thanh gỗ vào quần áo âm vang, phá vỡ sự tĩnh lặng... 

- Dọc 2 bờ sông Đà Giang có dịch vụ cho thuê quần áo chụp hình, khoảng 5 tệ. Đã đến đây rồi thì tôi cũng thuê mặc để chụp, hơi sến nhưng khá dễ thương. Sau khi chụp được 1 khối lượng ảnh đẹp đảm bảo phá đảo FB tôi đi ăn sáng. Cô béo quán bún làm cho tôi 1 tô bún cay và 1 tô mì sách bò. Ăn cũng lạ, và hết sảy ở chỗ quán cô có giấy ăn. Giấy ăn đấy chứ chẳng đùa đâu. Vì đi Trung Quốc cả chục lần mà chưa lần nào mình được miễn phí giấy ăn như sáng nay. 

- Ăn xong rồi thì phải uống nữa chứ. Dọc bờ sông còn có mấy quán cafe xinh xắn, chúng tôi gọi 2 cốc capuchino nóng, hình như họ hơi nhầm sang latte thì phải. Nhưng không sao, việc nhầm lẫn ấy vẫn có thể chấp nhận được. Nhạc ở đây có gout, thiết kế lại tinh tế và lạ mắt. Chúng tôi chọn 1 bộ bàn ghế mây đối diện phía bờ sông. Việc nhâm nhi ly cafe ấm, để những bọt sữa tan vào trong khoang miệng, và ngắm nhìn những con thuyền độc mộc trôi trên dòng sông xanh mướt , thật là xứng đáng cho quãng đường xa xôi chúng tôi đã bỏ ra. 

- Phượng Hoàng Cổ Trấn thích nhất là được dạo và len lỏi vào các con ngõ nhỏ, ngắm nghía những đôi giày vải, ăn những món ăn đường phố lạ và chụp ảnh... 2h00 pm tôi đặt vé bus về Trương Gia Giới qua lễ tân khách sạn, đặt cho tiện chứ không ra bến mua cũng được. 

(Thực ra tôi đi là bị ngược. Đáng nhẽ là nên chơi ở Trương Gia Giới trước - Phượng Hoàng Cổ Trấn - về Nam Ninh từ ga Hoài Hoá ( cách Phượng Hoàng Cổ Trấn 1 giờ ô tô) sẽ tiết kiệm được 3 tiếng đồng hồ. Nhưng vì háo hức quá nên thôi đành ưu tiên Phượng Hoàng Cổ Trấn.) 

- Tôi về đến Trương Gia Giới lúc 8.30pm. Đi bộ 5' bên phía tay trái cửa ra bến mình chọn được khách sạn, ông chủ thân thiện. Mà mình nhận thấy người Trung Quốc đa số rất thân thiện và tốt bụng. 

- Ở đây tôi thấy có lẽ đẹp và xinh xắn là khách sạn California Hotel, giá khoảng 1 triệu tiền Việt, chủ nói tiếng anh và phòng ốc đẹp. Còn xung quanh chỉ rơi vào 120 tệ ~ 400k thôi. 

Quanh Khách sạn có nhiều nhà hàng: cơm, mỳ, siêu thị. Tôi lại chọn ăn shaokao - vị ở đây còn ngon hơn cả trên Phượng Hoàng Cổ Trấn và siêu cay, mà đã ăn đồ nướng thì nên gọi bia Tsingtao nhé! Bia của Trung Quốc, chai to nhưng nhẹ hều, uống vui vui hợp lí. Ăn uống xong xuôi tôi về khách sạn nghỉ ngơi để sáng mai đi leo núi Thiên Môn Sơn! 

NGÀY 4: THIÊN MÔN SƠN

- Tôi không đi tour nên ra thẳng ga cab treo, mua vé bao gồm vé vào cửa + cab treo + xe bus hết tất cả 258 tệ/ người. Họ sẽ hỏi bạn là muốn đi Loại vé A, B hay C. Cùng giá như nhau nhưng cách đi khác nhau. 
A: lên bằng cab treo, xuống bằng xe bus
B: lên bằng bus và xuống bằng cab treo
C: lên và xuống bằng bus

(Tôi chọn line A và sau khi kết thúc chuyến đi thì nhận ra đây là lựa chọn rất phù hợp). Không có lên xuống bằng cab đâu vì họ làm vậy để giảm tải cho cab treo mà. Với lại khi đi xe bus bạn sẽ được trải nghiệm 99 khúc cua, cũng là trải nghiệm hay ( trừ khi bạn bị say xe). Lái chuyến xe 30 người từ đỉnh núi Thiên Môn xuống là 1 cô Tài xế giản dị, bạn tin tôi đi, để vượt qua 99 khúc cua tay áo hẳn các lái xe đều là những người kì cưu nhất Trương Gia Giới rồi. 

- Với tôi Thiên Môn Sơn ngoài ấn tượng bởi những dãy núi như trong phim chưởng thì hệ thống cáp treo đúng là chỉ có thể nói là kinh khủng.... Kinh khủng vì nó quá vĩ đại, tôi thắc mắc sao con người có thể làm được như vậy nhỉ?  

- Đường cáp dài và siêu dốc. Cảm giác gần như thẳng đứng. Cáp bám trên những sợi dây chắc khoẻ kéo chúng tôi - những con người háo hức lên thẳng đỉnh dãy núi kì vĩ kia... Sương mù làm những ngọn núi ẩn hiện mơ hồ, đẹp và ấn tượng! 

- Thực ra khi bạn đã đến Phượng Hoàng Cổ Trấn rồi giống như việc bạn đang ăn ngon mà đưa cho bạn 1 món ít ngon hơn ấy, bạn sẽ cảm thấy không thể bằng được. Nên nếu có thể nên đi Thiên Môn Sơn trước. Vì nó cũng là điểm đáng để ngắm nhìn. 
Phượng Hoàng Cổ Trấn đẹp mê lòng người! Làm một chuyến tới đây ngay và luôn nào các bạn ơi! 
Nguồn : Tổng hợp
Review Phượng Hoàng Cổ Trấn Mới Nhất
Du lịch Phượng Hoàng Cổ Trấn tự túc
Một ít kinh nghiệm du lịch Phượng Hoàng Cổ Trấn
+5