Chương 5: Đảo Điệp Sơn Với Con Đường Giữa Biển và Một Quyết Định Ngu Người

Hành trình ngày thứ 5 của tôi: Vạn Giã - Đảo Điệp Sơn - Mũi Đôi

Hành trình ngày thứ 5 của tôi: Vạn Giã - Đảo Điệp Sơn - Mũi Đôi
Mục lục bài viết
Ngày bắt đầu: 28/06/2019 Số ngày: 39 Tổng chi phí: 21,000,000đ
Ngày 02/07/2019

#MỘT NGÀY TUYỆT VỜI Ở ĐẢO ĐIỆP SƠN VỚI CON ĐƯỜNG GIỮA BIỂN


Mới đó mà đã là ngày thứ năm của hành trình rồi, nhìn lại mấy ngày trước dù không ghé hết các địa điểm đã định và thời tiết thì không thuận lợi cho lắm. Nhưng dù sao cũng có được trải nghiệm tuyệt vời của những cung đường đẹp ngất ngây con gà tây của Bình Thuận, Ninh Thuận và Khánh Hòa.
Thức dậy từ rất sớm để thu dọn đồ đạc bày ra đầy phòng trọ nhà nghỉ lúc tối (Bốn ngày không giặt đồ nên lúc tối giặt đồ và căn dây ra phơi trong phòng luôn. Nhờ có cái quạt treo tường nên phơi một đêm thì sáng đã khô hết), và cũng gì đem đồ theo khá là cồng kềnh cũng mất khá thời gian để xếp cho gọn lại.
Rời nhà nghỉ chạy đi ăn sáng xong mình đi mua nước uống và đồ ăn để đem theo, vì định là ra đảo sẽ cắm trại ở đó một đêm. 7 giờ 30 mình đã ra tới bến tàu nhưng tàu cao tốc 9 giờ mới bắt đầu ra đảo. (Đối với các bạn đi du lịch bụi muốn tiết kiệm thì nên mua đồ ăn và nước uống đem theo nhé, vì ngoài đảo thì cái gì cũng đắt đỏ hết).

• Một Số Thông Tin Về Đảo Điệp Sơn Mới Nhất:

Mình xin cung cấp một ít thông tin mới về quần đảo Điệp Sơn này, do mình thấy các blog khác cung cấp thông tin đã lâu về trước mà chưa cập nhật. Quần đảo Điệp Sơn này gồm ba đảo nằm thẳng hàng nhau gồm Hòn Bịp, Hòn Ó (Đảo Phật Nằm) và Hòn Quạ ở giữa. Ở hai khoảng giữa của ba đảo này sẽ có một con đường cát giữa biển nối ba đảo lại với nhau, khi thủy triều xuống thì con đường này lộ ra rất đẹp.

Hình ảnh trước đây của đảo Điệp Sơn chụp từ trên cao xuống, nguồn ảnh mình lấy từ Google làm tư liệu xin các bạn thông cảm.
Nhưng hiện tại thì chỉ còn lại một con đường cát duy nhất nối từ Hòn Quạ với Hòn Ó (Đảo Phật Nằm). Nguyên nhân được người dân cho biết là do cơn bão số 12 năm 2017 đã thổi bay mất con đường nối giữa Hòn Quạ với Hòn Bịp. Chính vì vậy mà giờ chỉ còn một con đường duy nhất, nhưng khi mình lướt Google tìm thông tin thì vẫn không thấy ai chia sẻ về thông tin này. Thật ra lúc đầu mình vẫn tưởng là có hai con đường nhưng khi ra tới đảo thì mới biết là chỉ còn một con đường thôi, vì khi chúng ta đi thì đa số những người ở đây sẽ không đề cập đến thông tin này vì sợ mất khách.


Hình ảnh mới nhất của Đảo Điệp Sơn được chụp từ vệ tinh của Google Map, chỉ còn lại một con đường cát.

• Những Chú Ý Quan Trọng Ở Bến Tàu Ra Đảo

Và một điểm hết sức quan trọng nữa mà các bạn cần chú ý khi muốn đi đảo Điệp Sơn, là ở bến tàu Vạn Giã sẽ có hai dịch vụ tàu cao tốc đưa khách ra đảo đều có vé giá hai chiều là 200 nghìn một người. Nếu đi trong ngày thì 2 giờ chiều tàu cao tốc sẽ về đất liền còn chúng ta muốn cắm trại ở lại thì sẽ về vào 2 giờ chiều ngày hôm sau, vé hai chiều có giá trị đến khi nào mình muốn rời đảo thì thôi nên các bạn sẽ yên tâm về thời gian vui chơi thoải mái ở đảo. (Mình có hỏi thì trên đảo có homestay và cho thuê lều cắm trại nhưng khá đắt trên 200 nghìn một đêm cho một người, nên nếu có ý định cắm trại thì có lều đem theo cho bớt chi phí sẽ tốt hơn).

Và có một điểm tiện lợi là xe máy và đồ đạc mình đem theo thì dịch vụ tàu cao tốc sẽ giữ miễn phí đãm bảo an toàn cho mình. (Nhưng tốt nhất các đồ có giá trị như laptop, điện thoại nên đem theo bên người, chỉ gửi xe máy và quần áo và các vật dụng bình thường thôi).
Hai dịch vụ tàu cao tốc nhưng một bên dịch vụ sẽ đưa chúng ta ra Hòn Bịp nơi mà đã mất đi con đường giữa biển, một bên sẽ đưa chúng ta ra Hòn Ó và nơi đây mới còn con đường đi giữa biển nhé. Hôm đó may mắn là mình ghé vào bên dịch vụ đưa ra Hòn Ó nên đi được con đường giữa biển. Vì vậy nếu các bạn muốn ra đúng nơi có con đường cát này thì nên đi dịch vụ cano có tên là Đông Đô nhé. (Bên dịch vụ tàu cao tốc đưa ra Hòn Bịp sẽ không nhắc đến việc mất con đường giữa biển để câu khách).


Vé tàu cao tốc Đông Đô, có số điện thoại và địa chỉ trên vé cho các bạn nào cần nhé.
Ở bến tàu cũng có tàu cá của người dân chở khách ra đảo với giá 50 nghìn một người, nhưng sẽ chở bạn ra Hòn Bịp chứ không qua Hòn Ó và Hòn Quạ. Và nếu đi tàu cá của người dân bạn phải tự tìm nơi gửi xe và đồ đạc nên rất bất tiện. Ở trên là tất cả những thứ về đảo Điệp Sơn mình biết để chia sẻ cho các bạn, giờ thì mình xin quay lại câu chuyện của ngày thứ năm vừa vui vừa ngu của mình.

• Hành Trình Lang Thang Khám Phá Đảo Điệp Sơn Của Tôi

Do mình đến bến tàu hơi sớm nên phải ngồi đợi một tiếng rưởi đồng hồ thì tàu cao tốc mới bắt đầu ra đảo. Trong thời gian chờ đợi thì mình gặp lại năm người khách lúc chiều hôm qua cũng định ra nhưng không được và phải chờ đến hôm nay như mình. Đến giờ tàu chạy thì cũng chỉ có mình và năm người khách đó thôi, vậy là cả hòn đảo hôm nay cũng chỉ có sáu người khách. Mình thì thấy rất vui vì ít người ra sẽ thoải mái sống ảo không phải chen lấn như mấy khu du lịch, còn không biết chủ dịch vụ ở đây không có có vui không nữa!. Tàu cao tốc chạy rất nhanh, mất khoảng 20 phút là đã tới nơi rồi.

Bờ Biển Hòn Ó, mình chụp từ tàu cao tốc.
Sau bao nhiêu ngày lao động vất vả để chuẩn bị cho chuyến đi, và đảo Điệp Sơn chính là nơi mình từng nhắc nhiều nhất lúc đi làm. Bao lần đọc về nơi này trên Google với vẻ đẹp hoang sơ và hai con đường đi giữa biển làm mình rất muốn đặt chân đến đây một lần. Vừa đến Hòn Ó thì nhìn thấy những công trình của dự án du lịch đang được xây quanh bãi biển còn đang dang dở. Bỏ qua mấy căn nhà đang xây dở đó là bến tàu của Hòn Ó, nhìn từ xa có một chú đang đứng đó đoán tàu của mình. Tàu dừng lại và chú đó vui vẻ chào hỏi rồi giúp mọi người lên bến vì lúc này sóng và gió khá to, nước đập vào cầu bê tông nối dài từ đảo ra bắn tung té. Mình thì sợ ướt điện thoại nên chạy rất nhanh lên đảo, còn những người khác thì chụp ảnh các kiểu con đà điểu ở cổng chào của bến tàu.
Bỏ lại mọi người phía sau mình đi về hướng có con đường cát huyền thoại, lúc này thủy triều đang dâng cao nên con đường đã bị ngập chỉ còn nhìn thầy lờ mờ dưới nước biển xanh trong. Đứng ngắm nghía một lúc thì những người phía sau cũng đã tới, mình hỏi chú ở đảo thì tầm hai tiếng nữa thì nước mới rút xuống con đường mới lộ rỏ ra được. Lúc này vẫn có thể đi ra được vì nước cũng sâu khoảng ngang bụng thôi. Còn tận hai tiếng nữa nên mình cũng bắt đầu lôi dụng cụ sống ảo ra với ý định đi vòng quanh Hòn Ó khám phá và chờ cho nước rút. Cầm theo dụng cụ và đi theo con đường xi măng được làm quanh bờ biển của đảo, nhưng đi được một đoạn chừng 1km là bỏ ý định đó và vào góc cây ngồi nghỉ để quay lại chỗ cũ đợi thủy triều xuống. Lý do không đi tiếp là đường quanh đảo chắc hơn 10km và đường thì rất nhám và gồ ghề mà mình lại không đeo dép hay giày theo, đau chân quá không chịu nổi nên quyết định không đi nữa.

Bỏ cuộc với ý định đi bộ quanh Hòn Ó.
Quay lại chỗ bãi biển nước bắt đầu có dấu hiệu đang rút xuống, mọi người thì đang tắm biển ở ngoài con đường cát. Mình cũng thay đồ rồi đi ra ngoài đó nhưng chỉ chơi có một mình. Bơi lội rồi đi qua đi lại vài lần giữa con đường cát mấy lần, rồi trời lại bắt đầu kéo mây đen mù mịt tới. Quay về chỗ khu nhà của dịch vụ tàu cao tốc, ở đây có bán đồ hải sản và các loại nước uống như giá thì khá đắt. Cũng may là mình đoán trước nên đã chuẩn bị theo đồ ăn và nước uống theo nên vào trong mấy cái chòi ăn rồi ngồi nghỉ để đợi hết mưa. À mà mình có đi ra tắm mưa một lúc để hết nước biển trên người vì nước ngọt tắm ở đây là 30 nghìn một thùng khoảng 20 lít nước, do còn muốn đi chơi ngoài biển tiếp nên đợi chuẩn bị về mới mua nước tắm cho tiết kiệm.

Hoa và Biển.

Tự kỷ một mình.

Con đường lúc nước vẩn còn ngập.

Góc nhìn ngược lại từ Hòn Quạ.

Đến khoảng 11 giờ 30 thì nước đã rút hết và bây giờ con đường cát trắng đã lộ rõ, điều mình chờ đợi gần hai tiếng đồng hồ. Đến khi nước rút vừa lộ con đường thì các bạn muốn chụp ảnh thì tranh thủ chụp lại nhanh nhé, nước rút rất nhanh. Mà khi nước còn ven con đường thì nhìn rất đẹp nhưng khi nước rút hết thì hai bên con đường có rất nhiều đá và rác, đây là điểm gây thất vọng nhất của nơi này. Nhưng dù sao thì ở đây cũng rất đẹp và sẽ tuyệt vời hơn nếu mọi người có ý thức tốt hơn về việc đi đến đâu vứt rác đến đó. (Với con đường này nếu các bạn có Flycam thì sẽ chụp đẹp hơn, còn mình chỉ chụp bằng điện thoại làm kỷ niệm nên ảnh không được đẹp)


Đường cát trắng lúc nước thủy triều đã xuống.
Đường cát trắng lúc nước thủy triều đã xuống.

Con đường lúc nước đang rút.

Lúc con đường đẹp nhất.

Sống ảo với con đường này cũng khá lâu đến khi nước rút hẳn thì lúc này hơn 12 giờ, lúc này chẳng biết làm gì. Thật ra ở đây cũng chỉ có mỗi con đường này thôi, lúc đầu định sẽ cắm trại ở đây một đêm nhưng giờ thấy nếu ở lại thì cũng chẳng có gì vui nữa. Do có một mình thì còn buồn hơn mà phải đợi đến 2 giờ chiều ngày hôm sau nữa thì lại mất một ngày vô ít, thế là quyết định sẽ về đất liền chứ không ở lại cắm trại. Thấy còn gần hai tiếng nữa tàu mới về đất liền, lúc này lại muốn tận mắt thấy con đường giữa biển nối giữa Hòn Quạ với Hòn Bịp có thật sự mất rồi không (lúc này không biết xem bản đồ vệ tinh của Google nên vẫn hoài nghi là do dịch vụ tàu cao tốc lừa mình nó đã bị bão cuốn mất). Thế là cầm theo dụng chụp ảnh và lần này thì mang dép theo đi ven biển Hòn Quạ để qua đầu bên kia, không có đường đi nên chỉ men theo bãi biển. Bãi biển Hòn Quạ này đa phần là đá và rác, rất nhiều rác đủ mọi loại rác trên đời. Có thể là rác của đất liền dạt vào vì không thể nào mà khách du lịch lại xả ra bóng đèn, thùng nhựa, lốp xe ở trên đảo được. Rất tiếc là lúc đó mình lại không chụp lại để làm tư liệu, vì không nghĩ là sau này mình sẽ viết. Đi qua tận đầu Hòn Quạ bên kia thì thật sự là con đường đã không còn nữa, nên đi trở về bằng đường bên còn lại của Hòn Quạ để trở về Hòn Ó. Mất 45 phút đồng hồ để đi vòng quanh Hòn Quạ, về tới khu nhà của dịch vụ tàu cao tốc mình mua nước tắm rồi nằm võng đợi đến giờ trở về đất liền.
Mà cũng do đi qua Hòn Quạ mà không mặc áo do mới vừa mưa xong thấy trời mát quá, đi được qua đến đầu bên kia trời lại nắng cực gắt. Cố gắng đi về thật nhanh nên cũng không chụp được ảnh là do vậy. Và đây cũng là lý do mình mới chia sẻ các bạn nhớ đem kem chống nắng theo, vì sau chuyền đi ra đảo Điệp Sơn về toàn thân mình bị cháy nắng hết.

#QUYẾT ĐỊNH NGU NGƯỜI NHẤT CỦA TÔI

Sau khi trở về đất liền từ đảo Điệp Sơn thì lúc này gần 3 giờ, một khung giờ quá trễ để đi tiếp và quá sớm để nghỉ ngơi. Điểm kế tiếp trong kế hoạch của mình là Mũi Đôi cực đông của Tổ Quốc. Mình đã đọc về Mũi Đôi khá nhiều thì đây là một nơi cũng rất khó chinh phục, đường đi thì cũng khá xa và khó đi. Lấy xe và đứng suy nghĩ một lúc là sẽ làm gì kế tiếp thì lúc này quyết định về Đầm Môn tìm chỗ nghỉ để sáng mai sẽ chinh phục Mũi Đôi.

Thế là chạy xe về Đầm Môn khoảng 4 giờ. Mình ghé ăn uống, rồi rảnh rỗi nên đã suy nghĩ ra một quyết định ngu người nhất có thể. Đó là sẽ chinh phục Mũi Đôi vào giờ này mà không đợi đến ngày mai, thế đi chuẩn bị mọi thứ vào một balo gồm đồ ăn, nước uống, và đồ cắm trại… Lúc chạy vào chợ Đầm Môn mình thấy có chỗ để bản “Nơi giữ xe đi Mũi Đôi”, thế là vào đây gửi xe và một số đồ không đem theo. Chú giữ xe nhiệt tình chỉ đường đi cho mình và còn lấy xe đưa mình đến ngã rẽ đường cát để mình bắt đầu đi bộ. (Giờ nghĩ lại sau chú đó không cản mình đi buổi tối mà còn nhiệt tình giúp mình nữa).
Lúc này coi đồng hồ là 5 giờ chiều và mình bắt đầu xuất phát. Dự định sẽ ra tới Mũi Đôi khoảnh 11 giờ đêm cắm trại ngủ để sáng đoán Bình Minh sớm nhất Việt Nam. Ban đầu cứ tưởng đi bộ thì dể có gì đâu, tới bây giờ mỗi lần nghĩ lại thấy ớn lạnh gì ngu. Con đường chỉ toàn là cát đi rất khó cứ mỗi bước lại bị lúng lùi lại nên khoảng cát giữa hai bước chân không được bao nhiêu. Đi khoảng hơn 1km thì gặp đồi cát đầu tiên, lúc này balo mình cảm giác nặng nên quyết định sẽ bỏ lại một số thứ không quan trọng tìm nơi giấu mai quay lại lấy.(Thật ra không nặng lắm nếu thể lực mình như ngày bình thường, do lần này mình đi xuyên Việt chỉ với một nửa thể lực. Vì vai bên phải của mình vẫn còn một thanh inox với 8 cây đinh bắt vào do mình bị gảy xương đòn hồi tháng 09/2018. Không đợi được đến lúc hồi phục bình thường mà đã làm một chuyến đi mơ ước bấy lâu).
Khi giấu đồ bỏ lại vào một bụi cây thông ven đường, mình bắt đầu leo lên đồi cát thì trời ơi mệt không thể tả được. Giờ mới biết thế nào là “Bài Ca Ngắn Đi Trên Bãi Cát” của Cao Bá Quát (Đi một bước như lùi một bước). Ngồi nghỉ thì tự nhiên bất chợt nhớ lại toàn bộ tiền và thẻ mình kẹp trong cuốn sổ tay lúc ở đảo bị bỏ lại trong đám đồ được giấu. Quay xuống lấy hay để đại gì mình giấu rồi chắc không ai tìm được. Nhưng cuối cùng nổi sợ mất cũng thắng nổi sợ mệt. Bỏ lại đồ đem theo trên đồi mình đi trở lại chỗ giấu lấy đồ xong lại leo lên đồi lần nữa, lúc này đã 6 giờ trời cũng bắt đầu tối rồi mà mình lại vẫn mới lên được tới đây. Chắc chắn tối nay không ra được Mũi Đôi rồi, ngồi nghĩ lỡ rồi không ra kịp thì lúc nào mệt cắm trại ngủ mai đi tiếp. Đường ở đây chỉ có đồi núi và cát, lang thang một mình trong đêm giữa rừng núi mênh mông. Cảm giác tuyệt vời như phim kinh dị vậy, mà nhờ mình cũng hơi gan tí nên không sợ gì. (Khuyến cáo không nên thử dù chỉ một lần nhé!).

Đường đồi và cát ra Mũi Đôi.

Đi rồi nghỉ rồi đi, đến 8 giờ tối thì mình đến được bãi đất trống đường xuống nhà chú Hai Mũi Đôi, thì gặp chú đang ở đây. Gặp mình Chú ngạc nhiên và hỏi mình đi đâu giờ này, mình nói là đi Mũi Đôi. Rồi chú hỏi mấy câu nữa với mình và nói lần đầu gặp được một người như mình, đi Mũi Đôi ban đêm mà lại đi một mình. (Mà nghĩ thì thấy chắc cả Việt Nam chỉ có một người ngáo như mình quá). Chú nói mình chỉ mới đi được nữa đường thôi còn 7km nữa mới tới được, mà đoạn đường còn lại sẽ rất khó đi. Kêu mình nên cắm trại lại ở bãi đất trống của chú cho an toàn rồi sáng mai đi tiếp. Lúc này mình cũng mệt lắm rồi nên đành cắm trại lại ở đây để sáng mai lại đi tiếp. Còn về chú Hai thì chú nói là chú phải về Đầm Môn mai chú mới quay lại, trước khi đi chú còn chúc mình may mắn và còn nói chú sợ mình thật.
Dựng trại và vào nằm nghỉ, lướt Facebook xem phim một lúc thì mình ngủ. Mọi chuyện sẽ chẳng có gì cho đến gần 1 giờ sáng trời bắt đầu có mưa lăm răm và gió rất mạnh, gió thật sự rất mạnh và giật cái lều của mình rất là dữ dội. Rồi gió lặng qua rồi cơn khác lại tới giật tiếp, lúc này thì mình chỉ còn cách thức dậy dọn lều gấp nếu không sẽ không trụ được với vài lần gió như vậy nữa. Giờ chỉ còn cách quay lại hướng về Đầm Môn vì đường đó lúc tối mình có đi rồi nên nhớ đường, còn hướng về Mũi Đôi giờ này thì chưa biết sẽ ra sao. Đi liên tục trong đêm dưới cơn mưa lăm răm và gió mạnh, đi hơn một tiếng tới 2 giờ sáng thì mình thấy một bãi cát trống xung quanh là mấy vách đá khuất gió. Lúc này thật sự rất mệt và tâm trạng thì không thể nào tệ hơn được nữa, nên quyết định sẽ dựng trại trên bãi cát để nghỉ vì chân mình không nhắc nỗi nữa. Cố gắng dựng trại xong thì mình cũng không thèm cởi giày mà vào nằm ngủ không quan tâm đến mấy chuyện khác nữa, lúc này đã kiệt sức hoàn toàn mọi chuyện để hôm sau tính tiếp.

Lều của mình ở bãi cát đường ra Mũi Đôi, chụp vào sáng hôm sau. Do trời lúc tối vừa tối vừa mưa nên không chụp lại được những khoảnh khắc gian khổ do chơi ngu.
Vậy là kết thúc ngày thứ năm một cách không thể tệ hơn, đáng ra hôm đó sẽ kết thúc tốt đẹp với việc khám phá Điệp Sơn và về đất liền nghỉ ngơi để hôm sau đi Mũi Đôi thì tuyệt vời rồi. Đây cũng là cột mốc đáng nhớ nhất của chuyến đi, và cũng là bài học mình không bao giờ quên được. Cũng nhờ vào bài học này mà chuỗi ngày phía sau mình bớt lựa chọn làm mấy chuyện sai lầm hơn. (Thật ra về sau vẫn có sai lầm như không đến nỗi lắm).

(Do kỹ năng chụp ảnh của mình rất kém nên rất ít khi chụp ảnh nên hình ảnh không được nhiều. Và còn kỹ năng viết nghiệp dư nhưng lại muốn chia sẻ câu chuyện của mình nên các bạn bỏ qua cho nhé).

Thanh You For Watching!

Giá khách sạn xung quanh