Chương 3: Cung Đường Tuyệt Vời, Những Thiên Đường Bỏ Lỡ Và Buổi Cấm Trại Đầu Tiên.

Hành trình của ngày thứ 3: Mũi Né - Bàu Trắng - Cà Ná - Phan Rang - Vĩnh Hy - Bãi Thùng.

Hành trình của ngày thứ 3: Mũi Né - Bàu Trắng - Cà Ná - Phan Rang - Vĩnh Hy - Bãi Thùng.
Mục lục bài viết
Ngày bắt đầu: 28/06/2019 Số ngày: 39 Tổng chi phí: 21,000,000đ
Ngày 30/06/2019
Một ngày của sự hối tiếc và xen lẫn những cảm giác tuyệt vời.
Sáng thức dậy ở Mũi Né sau một đêm khó ngủ. Thì hơn 5 giờ trời đã sáng nên tranh thủ lên đồi cát bay, dạo quanh một vòng tự chụp và quay clip tự kỷ ở đồi cát bay gần 2 tiếng đồng hồ. Sau đó quay về nơi giữ xe tên quán đó là Thiên Kim, định lấy xe đi ra làng chày hay bãi biển. Lúc này chưa ăn sáng nên thấy quán có bán đồ ăn sáng nên gọi ra ăn, mình gọi một tô bún hải sản. Khi tô bún được đem ra thì thấy có mấy lác mực 2 con tôm thẻ một ít rau thơm, mình kêu thêm 1 chai trà xanh không độ. Đến khi tính tiền mới thấy đau lòng, tô bún 50 nghìn và nước 20 nghìn lúc này mới bất chợt nhớ lại là khi đi đã tự nhũng phải hỏi trước khi ăn mà giờ lại quên nên ngu gắng chịu (các bạn khi đi du lịch bụi muốn ăn hay uống cái gì thì nên hỏi giá trước, mình là dân bụi đi lâu ngày nên cố gắng tránh bị chặt chém tốt nhất có thể).

(Đồi cát bay Mũi Né) 

Ăn xong không có hứng thú đi đâu nửa nên quay về phòng tấm rửa và thu xếp đồ đạc lên đường ra Bàu Trắng. Cung đường Bàu Trắng đã từng đọc về nó không biết bao nhiêu nên trong lòng nôn nao muốn được ra tới đó ngay. Nhưng cuộc đời không như kế hoạch của mình đề ra trước đó, sắp ra tới Bàu Trắng thì có 3 thanh niên đi 2 xe winner chạy lên bắt chuyện hỏi thăm thì mới biết tất cả điều đi xuyên Việt nên rủ nhau đi chung.

(Gặp ba bạn ở Sài Gòn cũng đi xuyên việt bằng xe máy)

Mãi nói chuyện với nhau chạy qua ngã rẻ vào Hồ Bàu Trắng lúc nào không hay đến khi nhận ra thì mình đi quá xa rồi lại không muốn quay lại. Khi nói chuyện với nhóm vừa gặp tuy cùng mục đích xuyên Việt nhưng những điểm đến trên đường đi lại khác nhau, nên đã chia tay khi đi tới chiếc xe tải bán nước màu vàng huyền thoại mà mầy bạn thường check in khi ngang qua Cung Đường tuyệt vời này. Cuối cùng con đường mình từng mơ ước sẽ đến để sống ảo chỉ có thể đi ngang qua mà không có được mấy bức ảnh đẹp. Đáng ra mình nên quay lại nhưng do lười và muốn tranh thủ đi nhanh, tuy đã có kế hoạch chuẩn bị tận 6 tháng như khi bắt đầu đi thì mọi thứ không diễn ra như mình dự định lúc đầu nữa.


(Cung đường cát trắng tuyệt đẹp của Bàu Trắng)
(Hình theo phong trào mà lở mất khúc cát mới nhớ dừng lại chụp)
Giờ chỉ còn một mình chạy tạch tạch hướng về Phan Rang theo cung đường ven biển. Mình đi sát theo đường ven biển nên đến khúc có hàng cây thông ven biển gần đến Chùa Cổ Thạch thì ghé vào hàng thông để nghỉ một lúc rồi tranh thủ đọc vài trang sách (đây cũng lần đọc đầu tiên và cuối cùng của chuyến đi, mình đem theo quyển Phi Lý Trí nhưng gì đi liên tục nên những ngày sau này không còn thời gian để đọc được nữa. Nên tận khi về nhà thì mới đọc lại từ đầu quyển sách này!)

(Đọc sách bên đường ven biển DT716)
Vừa đến khúc biển Cà Ná thì trong lòng chỉ dừng lại và muốn hét lên tại sao lại tuyệt vời như vậy. Cứ lây quay chụp ảnh và nhìn sóng biển xanh ngắt dử dội đập vào bờ mà muốn lao xuống tắm ngay, nhưng do đang đi nên mình chỉ có thể đứng ngắm và chụp vài tấm hình làm kỷ niệm đã từng đến biển Cà Ná thôi (Do tất cả hình ảnh mình chỉ chụp bằng điện thoại và kỹ năng chụp ảnh rất kém nên chỉ được vài bức ảnh làm kỷ niệm mong các bạn thông cảm!).

(Tự sướng cùng em Sirius ở biển Cà Ná)
Sau khi qua khỏi Cà Ná mình rẻ phải đi vào đường Ven biển Ninh Thuận Cà Ná để đi về Phan Rang. Lần đầu được đi đường đèo và nhìn thấy một khung cảnh tuyệt vời như vậy, cứ đi được một đoạn là lại phải dừng lại và ngắm cảnh ở đây. Mình không hiểu tại sau thiên nhiên lại kỳ diệu và đẹp như vậy, vừa vui vừa buồn lẩn lộn. Vui vì mình đã được đến đây sau bao nhiêu năm tháng sống một cách nhàm chán chưa từng biết đến du lịch là gì, buồn gì tại sao đến giờ này mình mới đi. Rồi khi nghĩ đến những người thân, bạn bè và biết bao nhiêu người không được nhìn thấy những gì mình đang thấy ở đây.

Thiên nhiên vốn đã tuyệt vời nhưng con người Ninh Thuận lại tạo nên một điều tuyệt với không kém, đó là đã xây dựng con đường ven biển này. Mình tự hỏi không biết phải mất bao lâu, bao nhiêu công sức và khó khăn như thế nào mới làm được một con đường như vậy (Bên trên là những vách núi thẳng đứng và phía dưới là vực sâu và biển cả). 

Con đường cứ uống lượn vô cực, rồi những con người xây dựng con đường tuyệt vời này không chỉ dừng lại ở đó. Họ tạo ra một con đường đẹp lại còn tìm những góc views đẹp nhất để xây trạm dừng nghỉ và nơi để cho du khách có thể dừng để ngắm cảnh và chụp ảnh. Nơi đây sự kết hợp giữa Núi, Biển, Cát, Nắng và Gió làm nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt vời. Nếu các bạn có niềm đam mê dịch chuyển và thích đi kiểu bụi như mình thì hãy thử cung đường tuyệt vời này nhé. Nhưng cũng chính trên cung đường tuyệt vời này mình lại phải bỏ qua những điểm check in liên tiếp một cách ngáo nhất có thể. Từ Cà Ná về tới Tp.Phan Rang mình chỉ dừng lại ngắm biển mà quên mất trên cung đường có đánh dấu Mũi Dinh, Đồi Cát Nam Cương. Cứ chạy như thế về Tp.Phan Rang.

(Ven biển cung đường Ninh Thuận Cà Ná) 
(Ven biển cung đường Ninh Thuận Cà Ná) 
Cuồi cùng cũng ra tới Phan Rang mình chạy ra bãi biển Ninh Chữ ngồi ngắm xung quanh chừng 10 phút, rồi định tìm chổ nghỉ ở lại Thành Phố đêm nay. Phải chi lúc này ở lại đây thì sẽ không nhiều nơi kế tiếp nữa, nhưng lúc này không biết làm gì nên nảy ra quyết định sẽ chạy về vịnh Vĩnh Hy nghỉ. Từng nghe nói vịnh này đẹp gê lắm, nên định tới đó nghĩ ngơi sáng hôm sao sẽ khám phá. Cứ thế tiếp tục đi về Vĩnh Hy mà không ở Phan Rang và lại bỏ quá một Tháp Chàm một lần nửa, đường đi Vĩnh Hy thì đến Hang Rái trước từng xem Google Hang Rái chính là thiên đường sống ảo cũng Ninh Thuận. Háo hức đi vào định mua vé vào trong nhưng cũng hơn 5 giờ chìu rồi giờ này thì chỉ còn có mỗi mình, nên mình dừng lại khu bán vé xin cho cắm trại ở đây để sáng mai có thể vào sẽ khám phá dể hơn. Nhưng bảo vệ không cho cắm trại ở đây, mình thấy Vĩnh Hy cách đó 5km nên quyết định chạy xuống Vĩnh Hy nghỉ mai quay lại vì lúc này cũng sắp tối rồi. Xuống Vĩnh Hy cố chạy một vòng nhưng thấy mọi thứ bình thường quá, người ta bảo Vịnh Vĩnh Hy đẹp là ở ngoài biển có bãi san hô phải thuê tàu ra đó mới đẹp. Mà mình đi chỉ có một mình nên thuê tàu thì đắt quá, thấy thất vọng nhưng giờ trới thì sắp tối trong đầu chỉ còn nghĩ tìm chỗ nghỉ trước cái đã. Lúc này lại nảy ra ý định tìm bãi biển cắm trại, nhưng xung quanh chỉ toán là vánh núi lấy đâu ra bãi biển. Lên Google map thì thấy có bãi Thùng nhớ lại trong gourp Cung Đường Phượt Bụi cũng có bạn từng cấm ở đó. Bãi Thùng cách Vĩnh Hy 5km nên cố gắng chạy lên đó, mà cũng nhờ chạy lên đồi lúc này nhìn Vĩnh Hy từ góc đồi thì nó mới đẹp. Sau này mới biết mọi người đến Vĩnh Hy một là ra bãi san hô, hai là lên đồi ngắm vịnh.

(Góc nhìn toàn cảnh Vịnh Vĩnh Hy) 
Tiếp tục về bãi Thùng chạy một lúc mình cũng thấy nó tuy là bãi cát nhưng lại nằm dưới vách đá làm sao mà xuống đó. Chạy xa tí thì thấy có đường mòn chạy xuống mà con đường nhìn gê quá đá, dốc cong cong quẹo quẹo. Nhưng có một anh chạy môtô lao xuống đó trước thấy vậy làm liều chạy theo. Nghĩ anh đó chắc cũng cắm trại như mình tối nay có bạn rồi. Khi 2 thằng sắp xuống tới bãi biển thì còn một con dốc qá đứng và gê quá nên anh kia bỏ cuộc không xuống. Thế là mình làm liều lao xuống khi xuống được nửa dốc thì cảm giác hối hận đã muộn, nghĩ giờ xuống rồi làm sao lên lại được (Mình từng có ghi camera hành trình quá trình xuống và lên dốc ở Bãi Thùng nhưng sau này làm mất hết dử liệu của camera hành trình, nên nhưng cung đường phía sau này đa phần đều bị mất hết). Vừa xuống bãi biển gặp được 4 người dân ở đó với 2 chiếc xe mình mừng vô cùng một cú chơi liều quá ngu. Họ thấy mình liền hỏi đi cầm trại hả cháu, vì trước đó cũng có nhiều người từng xuống đây cắm trại rồi. Họ là người dân bắt cá ở đây, sau khi trò chuyện hỏi thăm thì mình mới hỏi dốc này các chú có lên được không? Thì các chú bảo dốc này các chú chở cả mấy chục ký hàng lên xuống bình thường nghe thấy vậy cũng yên lòng. Nghĩ trong đầu mai không lên được mình nhờ mấy chú chạy lên dùm.
Thấy cũng đở lo hơn và bắt đầu lấy đồ ra dựng trại. Đây là lần đầu tiên mình cắm trại và lại là một bãi biển hoang sơ, sau khi dựng trại và sắp xếp mọi thứ hết thì mình đi một vòng xung quanh bãi biển. Cả bãi biển lúc này chỉ còn lại mình, vì mấy chú ở đây đã ra biển bắt cá và họ nói là đến khoảng 3 giờ sáng mới về mà khi họ về họ cũng mang hàng về nhà để sáng ra chợ bán chứ không ngũ lại ở bãi biển. Vậy là bãi biển này đêm nay và cả sáng mai sẽ là của mình.

Nhìn họ đi biển mà thấy cuộc đời con người sao mà vất vả quá. Vì cuộc sống phải ngâm mình trong nước biển lạnh giá của ban đêm. Công cụ thì thô sơ mà lặn cả chục mét để bắt cua bắt cá. Nhớ lại công việc của mình thường ngày nhẹ nhàng mà mình còn chán lên chán xuống tìm cách để đi bụi ra tận đây.
Quay lại với bãi biển lúc này màn đem đã tối đen, mình lấy đèn pin ra đi xung quanh nhặt những cành khô đem về để đốt lửa nhìn cho nó đỡ cô đơn giữa bãi biển một mình. Lúc chiều có mua cơm ở Phan Rang đem theo gì mình sợ tối lại đói mà ở ngoài biển thì khổ không ai bán gì ăn. Rồi đốt lửa trại và ngồi ăn cơm rồi ngắm nhìn xung quanh bãi biển, những ánh đèn xa xa ngoài khơi của những con tàu đánh cá và những ánh đèn trên mặt biển của những người thợ lặn trong đem tối. Chỉ còn một mình ỏ bãi biển nên cũng không có hoạt động vui chơi nào cả, chỉ có sự yên tĩnh và cô đơn. Rồi lửa cháy cũng sắp tàn mà ở ngoài bãi biển này lại nhiều muỗi, nên mình đành vào trong lều ngồi xem phim cho đỡ buồn mà cũng coi lúc được lúc không. (Sóng ở khu vực này rất chập chờn)

(Cắm trại một mình trên Bãi Thùng Ninh Thuận) 

(Lửa trại cô đơn trong đêm)
Rồi đến khi lấy nước uống mới chợt nhận ra cái ngu lớn nhất là không đeo theo nhiều nước, mới nửa đêm đã hết nước uống. Bình thường mình đem theo 2 chai 1.5 lít nước, một chai để uống và một chai nước máy để dành đem theo rửa mặt rửa tay mà giờ nước uống sắp hết chỉ còn một chai nước rửa mặt. Rồi lúc chiều tối mấy chú kêu dựng liều ngoài bãi cát kế biển cho mát nhưng mình lại sợ gió nên cắm xung quanh mấy cây thông, lại là một quyết định ngu người gì khi tối đến không có một tí gió nào hết làm cả đêm không ngũ được. Vừa nóng, vừa khát nước vừa lạ chổ. Thế là một đêm tự hành sát ngoài bãi biển! Đêm đó nằm nghĩ lại mới thấy ba ngày nay mình chỉ có chạy xe và chạy xe, lạc đường rồi bỏ qua biết bao nhiêu nơi trong kế hoạch. Trong ngày thứ ba này thôi đã bỏ qua Bàu Trắng, Mũi Dinh, Đồi Cát, Tháp Chàm và cả Hang Rái nửa thì còn gì gọi là đi du lịch trải nghiệm nửa. Sau ba ngày thì mọi thứ đang chở nên khó khăn hơn nhưng sẽ không dừng lại ở đó, nó còn kéo vài về sau này nửa. (Vậy nên khi chuẩn bị đi cái chúng ta cần nhất là kinh nghiệm thực tế, chứ có chuẩn bị kế hoạch trên giấy tốt thế nào thì cũng chưa chắc mình đã là theo được).

Mình mong rằng nếu các bạn có đọc được những thứ mình đã mắc phải trong chuyến đi của mình, sẽ rút được kinh nghiệm chuẩn bị tốt hơn cho bản thân hơn. Còn về phần mình những thứ học được và rút ra từ trong chuyến đi mình sẽ chia sẻ ở bài cuối cùng. Và quyết tâm từ những thất bại của lần này lần sau mình nhất định sẽ không mắc lại nữa!

Trân trọng cảm ơn các bạn đã bỏ thời gian quý báu để xem!
Giá khách sạn xung quanh