Chương 13: Hai Ngày Lang Thang Từ Ninh Bình Qua Đảo Cát Bà Và Vịnh Hạ Long

Ngày thứ 16 và 17: Ninh Bình - Nam Định - Hải Phòng - Quảng Ninh.

Ngày thứ 16 và 17: Ninh Bình - Nam Định - Hải Phòng - Quảng Ninh.
Mục lục bài viết
Ngày bắt đầu: 28/06/2019 Số ngày: 39 Tổng chi phí: 21,000,000đ
13/07/2019

• Ngày thứ 16: Ninh Bình – Nam Định – Hải Phòng. (Ngày của những cảm xúc).


Sáng thức dậy hơn 6 giờ lây quay đánh răng rửa mặt rồi chạy đi mua đồ ăn sáng, mua mì và bánh mì để đem theo. Quay về Homestay ngồi phân vân có nên đi Hang Múa nửa rồi mới đi tiếp ra Hải Phòng hay không. Hang Múa thấy trên ảnh mọi người chụp đẹp ghê quá (còn gọi là thiên đường sống ảo của Ninh Bình), nhưng lại cao mấy trăm bậc thang. Với cái thể lực này mà leo thì chắc lại mất một ngày nữa. Đi tiếp thì tiếc, mà ở lại thì chắc đi không nỗi. Sau khi phân vân đắng đo chưa quyết định đi hay không, rồi cứ thu dọn hết đồ đạc lại trước sẽ tính tiếp.

Bạn Hằng là bạn nữ người Sóc Trăng mới biết hôm qua thấy mình chuẩn bị đi nên bạn hỏi quá gian ra cỗng chào Tràng An, đồ mình thì nhiều nên đành gửi lại Homestay đưa bạn ra đó dùm, rồi mới quay về Homestay lấy đồ. Lúc về tới Homestay tự nhiên quyết tâm sẽ đi Hang Múa rồi tính tiếp. Đem theo hết đồ đạc chạy về Hang Múa, từ Homestay đến Hang Múa khoảng 10 phút. Dừng lại đứng trước đường vào Hang Múa nhìn mấy cái bậc thang mà tự nhiên bao nhiêu hăng hái lúc đầu biến mất. Dựng xe ven đường ngồi nhìn từ xa rồi cứ nghĩ tới nghĩ lui có leo lên nỗi hay không. Nếu với sức khỏe bình thường thì nó là chuyện nhỏ nhưng với hiện tại thì nó là chuyện khác. Cuối cùng lại bỏ cuộc mà quay xe ra đi, tự an ủi cho bớt hối tiếc là Ninh Bình đi được 3 chỗ rồi, để lại vài chỗ để lần sau còn có cái mà đi. (Nhất định năm tới sẽ quay lại và sẽ chuẩn bị tốt hơn từ những kinh nghiệm của lần này).

Đường Hang Múa nhìn từ xa.

Mục tiêu là tiếp tục chạy xe đến Tp.Hải Phòng nghỉ, để ngày hôm sau đi đảo Cát Bà. Đi về Hải Phòng thì mình đi theo đường QL10, đường này sẽ đi qua Tp.Nam Định. Nhìn lại các điểm của Nam Định đã liệt kê ra trước đây thì thấy tiện đường ghé được Đền Trần Tháp Phổ Minh. Từ Ninh Bình đến Tháp Phổ Minh khoảng 35km mất khoảng 1 tiếng chạy xe là đến (Đường đông và lạ, chạy xe đúng luật nên rất chậm). Đến đây vào đốt một nén hương rồi đi một vòng chụp vài bức ảnh xung quanh bên ngoài đền rồi tiếp tục đi tiếp về Hải Phòng.
Tháp Phổ Minh, Nam Định. 
Một góc Đền Trần.
Một góc Đền Trần.
Ngồi coi người ta xem bói.
Sống ảo.
Sống ảo.
Đường về Hải Phòng thì chỉ toàn thấy xe tải và container, trên quốc lộ rất ít xe máy lưu thông. Trời thì nắng đổ lửa, tầm 40km lại phải kiếm chỗ bóng mát để dừng nghỉ. Tổng đoạn đường dài có 130km mà mải đến gần 3 giờ chiều mới đến được Homestay ở Hải Phòng. Cũng nhờ biết được Booking mà đặt chỗ trước. Homestay này nằm trong Thành Phố và không được thuận lợi để đi mấy điểm khác, nhưng được cái rẻ và chủ yếu mình cần chỗ nghỉ ngơi để hôm sau đi đảo Cát Bà (Kế hoạch thì Hải Phòng chỉ đi đảo Cát Bà). Vào nhận phòng nằm ngủ đến 4 giờ chiều, lên coi Google Map thấy Homestay cách Đồ Sơn khoảng 20km. Đồ Sơn thì cũng nghe đồn nhiều rồi nên quyết định sẽ chạy xem một vòng cho biết, thế là tắm rửa rồi lên xe mất 30 phút thì ra tới nơi. Chạy một vòng hết cả bán đảo thì thấy ở đây cũng chẳng có gì đẹp, nước biển thì đục ngầu, người thì thật sự quá đông, xe cộ chen lấn. Thêm ở đâu cũng có mấy anh “ma cô” chạy theo lôi kéo, mình phải chạy xe bò từ từ mới quay ra được. Nếu như Đồ Sơn không có cái Casino thì mình nghĩ chỗ này chả có gì hấp dẫn du khách đông đến như vậy.

Bức hình duy nhất chụp ở Đồ Sơn lúc đoạn đường ít xe.

Thất vọng gì mất 40km cả đi lẩn về mà chẳng có bức hình nào để sống ảo. Về tới Homestay đang cảm thấy khó chịu gì bỏ công ra đi mà chẳng thu hoạch được gì, phải chi nằm ở phòng nghỉ cho khỏe.

Vì để tiết kiệm mình ở phòng tập thể của Homestay, phòng mình ở có 10 giường, lúc chiều chưa thấy ai khi mình từ Đồ Sơn về thì có 6 người đã thuê ở cùng, 3 nam 3 nữ. Trong đó bất ngờ nhất là gặp một em gái đi cùng người yêu, nhưng điều đáng nói là em ấy nhìn y hệt “tình đơn phương” bao lâu nay của mình. Trời ơi! thật sự quá giống, giống tới cái mắt kính cận cũng giống. Nói chung là y hệt như chị em sinh đôi vậy, lúc đầu còn cứ tưởng là người đó ra đây chơi nữa. Bắt chuyện hỏi thì biết mấy bạn này ở Hà Nội, cuối tuần nên ra Hải Phòng chơi. Còn mình thì cứ lén nhìn em gái đó mãi, thật sự không hiểu sao lại có người giống người đến vậy. Ở trong Nam thất tình bao lâu nay, giờ đi mấy nghìn km ra Bắc lại phải chịu cảnh gợi lên sự đớn đau nữa. Chắc cái số FA lâu năm đã nhọ nhưng trời lại sắp đặt cho thấy mình nhọ hơn, để khẳng định rằng “à chú mày thấy đấy, ở đây có người y hệt người chú mày thích nhưng người ta cũng đã có người yêu hết rồi nên cứ chấp nhận thực tế đi”. (Tạo hóa luôn kỳ diệu như vậy đấy, ta không thể nào biết được điều gì đang chờ mình).

Không dám nhìn lộ liểu quá, mấy bạn khác nghe giọng Miền Nam của mình nên cứ hỏi chuyện từ Nam ra đây như thế nào. Cứ nói đủ thứ chuyện với mấy bạn ấy, chỉ có bạn nữ mình đang nhìn lén là không để ý gì tới. Muốn chụp lén một tấm ảnh để chứng minh là có người thật sực giống nhau đến vậy dù ở hai miền của Tổ Quốc. Không thể cứ chụp lộ liễu mà phòng thì nhiều người quá, không lấy được cớ hay cơ hội nào. Cứ giao lưu với mấy còn lại, có hai bạn gái khác thì chăm chú nghe mình nỗ về mấy ngày qua của mình. Đến hơn 10 giờ thì câu chuyện kết thúc, đèn trong phòng đã tắt và màng xung quanh giường của đã kéo lại. Trong căn phòng 7 người thì ai cũng có đôi có cặp và chỉ mình lẻ loi. Vẫn cứ thắc mắc và suy nghĩ về việc sau lại có người giống nhau vậy, bao nhiêu giả thuyết được mình nghĩ ra cho tới khi chìm vào giấc ngủ lúc nào chẳng biết.

14/07/2019

• Ngày thứ 17: Hải Phòng – Cát Bà – Hạ Long – Cẩm Phả. (Ngày của những hòn đảo).


• Lang Thang Qua Cát Hải – Cát Bà – Tuần Châu.


Vẫn như mọi ngày trước, mình luôn thức sớm trong khi cả phòng vẫn còn đang ngủ. Sau khi đánh răng tắm rửa, rồi nhẹ nhàng thu dọn đồ lại để không làm ảnh hưởng những người khác. 6 giờ thì mình rời Homestay trong im lặng trong khi những người khác vẫn đang còn ngủ, vì vậy mà không từ biệt được ai. Cũng muốn viết lại tờ giấy nhưng lần này lại không làm vậy. Lúc đi chỉ tiếc là sáng nay không được lại em gái đó, hôm qua đến tên em đó mình cũng chưa hỏi nữa. Nhưng dù sao mọi chuyện cũng là sự sắp đặt của tạo hóa rồi, đâu phải chúng ta ai cũng có cơ hội gặp nhau, đi chung thuyền, chung một chuyến xe buýt và ngủ chung một phòng như vậy. Suy nghĩ thoáng ra thấy thoải mái hơn và lại phải tiếp đi với giấc mơ bấy lâu của mình. (Nhưng khi đi tiếp lại suy diễn không biết chuyến đi mấy nghìn km này đã được sắp đặt để mình lại gặp một người như vậy, nhưng mình lại sai lầm quyết định bỏ qua cơ hội lần nữa hay không. Thật ra lúc chạy xe vẫn nghĩ mải về vấn đề nan giải này).

Rời Homestay hướng về đảo Cát Bà, trên đường thì ghé ăn sáng, mua thêm nước vì kế hoạch có thể là đêm nay sẽ cắm trại trên đảo. Đi theo đường QL5B rồi rẻ vào đường lên cầu Tân Vũ (Cầu Đình Vũ – Cát Hải) bắt nối đất liền với đảo Cát Hải, cây cầu dài nhất Việt Nam với chiều dài 5,44km chưa tính đến đường dẩn dài hơn 10km. Trên cầu để bản cấm dừng xe nhưng cũng liều tấp vào chụp nhanh một tấm hình cho chiếc xe rồi đi tiếp. Sắp đến bến phà Gót để mua vé đi đảo Cát Bà, thì thật là thảm họa, hôm nay chủ nhật lượng người ra đảo cực kỳ đông, xe ôtô kẹt dài mấy km. Nhờ đi xe máy mà vẫn phải mất hơn một tiếng mấy đồng hồ mới xuống phà được. (Vé phà cho người với xe máy ra đảo là 50 nghìn/vé).
Chừng 15 phút thì phà qua tới bên đảo Cát Bà, mình tiếp tục theo đường DT365 xuyên đảo để đi. Ở đây gặp rất nhiều nhóm “phượt” đi bằng xe máy từ hướng Hạ Long về Hải Phòng và từ Hải Phòng về Hạ Long. Khi gặp các bạn đi ngược chiều mình thường vẫy tay chào họ nhưng đáng tiếc rất nhiều nhóm mà chỉ có một bạn chào lại mình! (Chắc do mình chạy em Sirius tàn nên có thể họ không để ý tới). Chạy trên đảo với ý nghĩ tìm một nơi đẹp để cắm trại ở đây chơi một ngày mới đi tiếp, cứ chạy mải mà không thấy nơi nào có thể cắm trại được. Vậy là bỏ ý định cắm trại trên đảo và chạy xuyên qua đảo đến bến phà Gia Luận – Tuần Châu. Trên đảo Cát Bà cũng khá đẹp, nhưng nếu so với cung đường ven biển của đảo với cung đường của Ninh Thuận, Khánh Hòa hay Phú Yên thì thật sự không đẹp bằng được. (Như mình từng chia sẻ ở những bài trước, cả chuyến đi điều được mình quay lại bằng camera hành trình và lưu vào điện thoại, nhưng do cái máy khi về tới Đắc Lắk đã bị hư và mất hết dử liệu nên chỉ có vài hình check in).

Sirius phạm luật dừng trên cầu Tân Vũ để chụp ảnh :))
Trên phà ra đảo Cát Bà. 
Một cánh đồng cỏ trên đảo Cát Bà, nơi này bị rào nếu có đường cho xe xuống là mình cắm trại ở đây rồi.
Một đoạn cuối đường Xuyên Đảo DT 356.

Ở bến phà Gia Luận mua vé phà về Tuần Châu (vé cho cả người với xe máy là 100 nghìn/vé), khi xuống phà thì bất ngờ gặp nguyên một đoàn “Phượt Thủ” Hội Winner Hà Giang và Hội Winner Hạ Long, tất cả hơn 50 xe Winner độ và gắng cờ các kiểu. Họ cũng đi giống mình từ hướng Hải Phòng xuyên đảo về Hạ Long nhưng do đi trước nên đến lúc mình tới bến phà này mới gặp được. Mình thấy cảnh tượng quành tráng quá nên chụp đoàn của họ khá là nhiều hình rồi bắt chuyện hỏi thăm họ. Nhưng chắc cũng gì lý do mình đi con Sirius cà tàn của mình nên họ nhìn mình với vẻ không quan tâm. Sau khi hỏi vài câu làm quen thì mình thấy họ không để ý tới vì vậy mình không giao lưu tiếp. (Bị xem thường nên cũng xóa ảnh mới chụp đoàn xe này bỏ hết).

Tranh thủ trên phà tập trung ngắm Vịnh Hạ Long mà không quan tâm đến những tiếng hò hét của mấy hội “Phượt Thủ” kia. Tuy góc nhìn từ Phà chạy ngang qua Vịnh không được đẹp như đi du thuyền tham quan Vịnh nhưng giá vé lại rẻ hơn và vẫn được qua Vịnh Hạ Long. Thật ra cũng gì muốn tiết kiệm thêm khoảng mua vé tham quan Vịnh Hạ Long sẽ rất đắc. Mà mình đi Tràng An rồi, mà Tràng An cũng xem như là Vịnh Hạ Long trên cạn, nên mình chỉ định ngắm Vịnh từ phà Tuần Châu. (Lúc này không biết đến cộng đồng Gody, trên Gody mình thấy nhiều Voucher tham quan và Homestay miễn phí. Phải chi lúc đó biết tới Gody thì chuyến đi đã tuyệt vời hơn rồi. Vì vậy năm tới nhất định sẽ đi lại, chuẩn bị kỹ hơn từ những bài học cũng chuyến đi này).

Trên phà Tuần Châu qua Vịnh Hạ Long 
Trên phà Tuần Châu qua Vịnh Hạ Long. 
Trên phà Tuần Châu qua Vịnh Hạ Long. 
Trên phà Tuần Châu qua Vịnh Hạ Long. 
Thành phố Hạ Long nhìn từ đảo Tuần Châu. 
Trên đường nối từ Hạ Long ra Tuần Châu. 


• Lại Một Quyết Định Ngu Người và Cái Kết.


Trời hôm nay vẫn như mấy ngày trước, rất nắng. Ngồi trên phà mà nóng không thể nào tưởng tượng được. Hơn một tiếng thì phà cũng về tới đảo Tuần Châu từ đây mình lại tiếp tục đi vào Tp Hạ Long. Lên Booking tìm Homestay định nghĩ lại ở đây. Ghé ăn cơm xong vẫn mới hai giờ chiều nên thấy còn sớm quá mà lại chưa biết ở đây sẽ đi đâu tiếp. Thang lang trong Tp.Hạ Long một lúc rồi lại quyết định ngu người là không ở Hạ Long nữa mà chạy về hướng Lạng Sơn đến lúc nào tối thì kiếm chỗ nghỉ. Thế là đi tiếp về hướng Tp.Cẩm Phả, đang đi thì có 2 thanh niên đi xe cùng chiều có vẻ đáng nghi đi theo mình, cứ chạy vượt lên mình rồi họ lại chậm lại để cho mình vượt lên, rồi lại vượt lên mình. Cứ như vậy mấy lần, thấy đáng nghi vì mình đang dùng điện thoại kẹp trên xe để xem đường trên Google Map, sợ bị giật điện nên mình dừng lại bỏ điện thoại vào túi và giả bộ không đi tiếp để cho 2 thanh niên kia chạy vượt đi mất. Chạy tiếp qua Tp.Cẩm Phả thì trời bắt đầu mưa rất lớn chừng 15 phút lại tạnh, mình đi rồi trú mưa như vậy 3 lần. Đến 5 giờ mình tới được cây xăng Petrolime số 27 trên đường QL4B đi Lạng Sơn. Vào đổ xăng đi vệ sinh, ngoài trời thì mây đã kéo đen cả bầu trời. Đường ở đây đã là đoạn rất vắng người, mình hỏi thằng em bán xăng nếu đi tiếp có nhà nghỉ gần đây không, thì nó bảo ở đây toàn người dân tộc nên phải đi mấy chục km nữa mới tới thị trấn được. Trời thì bắt đầu mưa mà cũng sắp tối, mình hỏi em trai bán xăng cho cắm trại ở đây được không. Thế là em trai nhân viên tên Hà Anh ở đây vui vẻ cho mình ở lại còn cho mình vào nhà tắm, giặt giũ và còn cho mình mượn bếp nấu ăn nữa. Nhưng gì là cây xăng của nhà nước có camera nên buổi tối mình chỉ được cắm trại bên ngoài mà không vào nhà ngủ được. Mà đối với mình có chỗ tránh mưa lúc này để cắm trại là được rồi, với lại đồ đạc để cắm trại mình có đầy đủ hết. Ngồi bấm điện thoại rồi nói chuyện phiếm với Hà Anh để đợi 10 giờ tối thì cây xăng mới đóng cửa, mình mới dọn đồ ra dựng trại để ngủ. Nếu như lúc chiều ở lại Tp.Hạ Long thì đâu phải chịu cảnh mắc mưa và ngủ bụi. Dù sao thì cũng kết thúc một ngày khá thành công nếu như không quyết định ngu người và cái kết gặp được em trai tốt bụng như vậy cũng tuyệt vời rồi.

Ngày mai sẽ là một ngày tuyệt vời trên cung đường từ đây về Lạng Sơn và Cao Bằng, nơi mà lần đầu tiên được tận mắt thấy núi non trùng trùng điệp điệp, những cung đường đèo treo leo và mây mù văng lối.

Trân trọng cảm ơn các bạn đã bỏ thời gian để xem những câu chuyện của mình!

Nếu các bạn có thời gian rảnh thì kết bạn Facebook với mình nhé. Để giao lưu học hỏi và chia sẻ những chuyến đi nữa.

Facebook của mình: https://www.facebook.com/thiensucuamotvisao
Blog cá nhân của mình: phungoro.home.blog
Giá khách sạn xung quanh