Lý Sơn những ngày tháng 6

Lý Sơn cứ đi đi rồi chẳng muốn về

Lý Sơn cứ đi đi rồi chẳng muốn về
Mục lục bài viết
Ngày bắt đầu: Số ngày: 3 Tổng chi phí:
-Lý Sơn như 1 ẩn số với những kẻ chỉ ưa nơi sang chảnh và nổi tiếng. 
Tôi được đi với 1 nhỏ bạn thân đến Lý Sơn, trước khi bay nó hỏi tôi 1 câu xanh rờn : mày ơi, sân bay mình xuống là sân bay gì ?Tôi ngạc nhiên hỏi : ô mày không quan tâm là đi đâu hay sao mà không tìm hiểu à. Nó cưòi không thấy mắt đâu, tôi thì lắc đầu ngán ngẩm....
Ngồi 1 lúc sau nó lại kể với tôi : bạn chồng tao bảo là vợ mày đang đi du lịch ở cái đảo gì đấy, bọn tao chưa nghe bao giờ. 
Tôi há mồm hết cỡ : ôi má ơi Lý Sơn đâu có khỉ ho cò gáy lắm đâu, hay là họ chỉ để ý đến những nơi hoa lệ nào khác nên không lọt vào mắt xanh của những gã kia. Tôi đã cưòi không ngậm được miệng, trong đầu nghĩ ' chắc nó đi là vì mình'. 
- Lý Sơn thử thách những kẻ lưòi và nhát gan.
Lên chiếc tàu ra đảo, 2 đứa tôi ngồi cạnh cửa sổ, có vẻ như chưa sẵn sàng cho cuộc ăn chơi thiếu thốn đồng bọn, 1 phần vì mệt do mới di chuyển nhiều nên cả 2 chẳng ai nói gì trong lúc chờ tàu chạy, 
tôi thoáng nhớ đến chuyến đi Cô Tô cách đó 4 năm, lúc trên tàu siêu tốc ra cửa lớn 3 chúng tôi toát hết mồ hôi, mặt xanh như tàu lá, đứa thì ngồi lẩm bẩm số điện thoại của bố, đứa thì nhìn chăm chăm vào cái áo phao, đứa thì nhắm chặt mắt quyết không mở ra ??? Nay thì yên tâm hơn vì tàu to lắm, sóng to chắc vẫn êm 


Ngồi nghĩ 1 lúc tôi ngủ quên lúc nào không biết, đột nhiên cái cảm giác Cô Tô lại ùa về, tôi tưởng tôi mơ, ai ngờ là thật, chiếc tàu lúc dướn lên cao, lúc lại xuống thấp, giống như sóng to gió lớn lắm ấy, cả tàu mọi ng kêu lên, mặt tôi lại tái mét, mổ hôi vã ra, mấy anh thanh niên ngồi sau tôi nôn không ngừng nghỉ, ra là lại sóng lớn, tôi nhận ra điều đó và ngồi im nghe ngóng
quay sang thấy bà bạn cũng đang nắm chặt tay cầm của ghế, nó không nói gì nhưng tôi biết nó đang nghĩ gì ???.
- Lý Sơn đặt chân xuống mới bắt đầu tính đến chuyện ăn chơi
Có ai đi Lý Sơn mà không muốn về như chúng tôi không, chắc là chúng tôi mải chơi quá thôi. Tàu vừa cập bến, cả 2 thổi phào vì thử thách bất đắc dĩ vừa rồi, quay ra xung quanh 1 màu xanh trong của nước biển, cả 2 phấn khích hít hà mùi tàu biển có lẫn hơi xăng, mùi cá tanh tanh mằn mặn, 
và còn 1 mùi mà chắc chắn không ở đâu có, đó là mùi tỏi. Xin chào đảo tỏi. ^^ ^^ ^^
- Lý Sơn khiến ngưòi ta quên đi hiện tại
Lạc vào đảo tỏi, chúng tôi có những buổi chiều đầy nắng gió, nắng khiến đứa con gái nào cũng ngán ngẩm, lo lắng cho làn da châu Á của mình, với chúng tôi, điều đó chẳng hề gì, 2 đứa chạy xe quanh đảo, hầu như mỗi ngày 1 vòng, điểm cuối bao giờ cũng là ngồi ở hang câu ăn hoa quả và ngắm hoàng hôn, chỗ đó đẹp như 1 thiên đường vậy, ra đó rồi ngày nào cũng nhìn nhau : ngày mai lại ra đây tiếp nhé. Nói vậy chứ ở đây không phải chỉ có hang Câu không đâu, nếu như ngắm hoàng hôn ở đó thì nhất định phải ngắm bình minh ở cổng Tò Vò, cá nhân tôi thấy chỗ này còn đẹp hơn trong ảnh, cho dù nhìn hơi nhỏ so với tưởng tượng. Mặt trời trên cao, cái cổng cong cong ở dưói, cảnh tượng đó thấy bình yên lạ lùng. Nhưng Lý Sơn còn khiến những ngưòi con xa quê nhớ về mái ấm của mình, đó là những cánh đồng lúc nào cũng thấp thoáng bóng dáng những ngưòi nông dân ngày ngày lao động chăm chỉ, lại phải nhắc đến những buổi chiều nao lòng ở đây, ngưòi ta phun tưới trắng cả đồng tỏi, tuy vậy chỉ thấy màu nắng nhuộm vàng tất cả nơi đây, thêm vào chút gió cứ nhớ những buổi chiều tuổi thiếu niên ở quê. Ở 1 nơi xa xôi mà có cái cảm giác như nhà mình thì thật là hạnh phúc...
...
- Lý Sơn chắc chắn sẽ quay lại
Chuyến đi đó còn rất nhiều điều tôi chưa thể thực hiện. Ngưòi ta bảo đi Lý Sơn 3 ngày là chán vì đảo bé xíu, nhưng với 1 ngưòi lề mề và có tính nếu đã thích rồi thì lúc nào cũng muốn ở đó như tôi - hihi như thế là chưa hề đủ. Tôi còn chưa được đi đảo bé, còn chưa được 1 lần trải nghiệm thu hoạch tỏi,... chỉ vì biển động. Nói vậy cho có lý do thôi chứ tôi vẫn cứ muốn đến đây lần nữa, chắc chắn tôi sẽ quay lại đảo tỏi này
Giá khách sạn xung quanh